Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÁC PHẠM HỒNG HẢI

Đắk Lắk25/12/2025Lê Hoàng Hải (Đoàn xã Ea Drăng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA BÁC PHẠM HỒNG HẢI

“Có những ký ức không nằm trong sách sử, nhưng sống mãi trong lòng những người đã đi qua chiến tranh.”

Năm 1966, khi đang trong những năm tháng tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết, trong bối cảnh đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, bác Hải đã rời quê hương, khoác ba lô lên đường nhập ngũ với lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc. Tuổi mười tám, đôi chân còn non trẻ, nhưng trái tim bác đã sẵn sàng cho hành trình dài phía trước.Hành quân khắp Nghệ An cùng đồng đội, đi qua từng làng quê, từng con đường đất đỏ, nơi in dấu bước chân của những người lính thời hoa lửa. Những tháng ngày hành quân là chuỗi thử thách không dễ dàng. Nắng gió miền Trung khắc nghiệt, những bữa cơm vội bên đường, những đêm ngủ rừng nghe tiếng bom vọng xa .

Nhưng chính trong gian khó ấy, tình đồng đội được tôi luyện bền chặt. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng nhau động viên để vượt qua chặng đường dài đầy gian nan. Sau những năm tháng rèn luyện và chiến đấu, bác Hải tiếp tục gắn bó với quân ngũ cho đến ngày hoàn thành nhiệm vụ. Khi đã hoàn thành nhiệm vụ, bác có dịp ra Hà Nội thăm người thân và dạo chơi Thủ đô, nơi từng gắn liền với những ký ức không thể nào quên của cuộc đời người lính. Thủ đô khi ấy không còn bình yên như thường ngày. Trên bầu trời, tiếng máy bay gầm rú không ngớt, mặt đất rung chuyển bởi bom đạn, đặc biệt là những trận ném bom ác liệt của máy bay B52. Một ký ức mà bác Hải không bao giờ quên là một lần đi dạo chợ Mơ cùng người cháu– hiện đang công tác trong lực lượng Công an.

Giữa không khí tưởng chừng yên ả của khu chợ, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên. Chỉ trong khoảnh khắc, pháo phòng không từ các trận địa đồng loạt khai hỏa, ánh lửa đan xen xé rực cả bầu trời đêm, hòa cùng tiếng động cơ máy bay gầm rú, khiến mặt đất rung chuyển. Không kịp suy nghĩ nhiều, bác Hải cùng người cháu đang công tác trong lực lượng Công an vội vàng di chuyển về cơ quan Công an của người cháu để trú ẩn, dù nơi đó cách khu vực chợ Mơ gần 20 cây số. Trong không gian chật hẹp, tối và ngột ngạt, họ nghe rõ từng tiếng nổ dội xuống long đất. Đất cát rơi lả tả, tim đập dồn dập, nhưng không ai nói với ai lời nào. Tất cả đều hiểu: chỉ cần giữ vững niềm tin, Hà Nội sẽ đứng vững. Khi tiếng bom ngớt dần, họ bước ra khỏi hầm. Trước mắt là khói bụi, là những mái nhà bị sứt mẻ, nhưng lá cờ đỏ sao vàng vẫn tung bay. Khoảnh khắc ấy, bác Hải càng thấm thía rằng: ý chí của con người Việt Nam mạnh mẽ hơn mọi loại bom đạn hiện đại. Trong câu chuyện của mình, bác Hải còn nhắc lại những ngày tháng luôn phải đội mũ sắt mỗi khi làm nhiệm vụ hay di chuyển. Chiếc mũ sắt nặng trĩu trên đầu không chỉ để che nắng, che mưa, mà quan trọng hơn là chống những mảnh pháo, mảnh bom có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Có những đêm, tiếng pháo phòng không vang dội, mảnh kim loại rơi lộp bộp quanh hầm trú ẩn, và chiếc mũ sắt trở thành vật bảo vệ sự sống của người lính nơi tuyến lửa.

Không chỉ kể lại những ký ức, bác Hải còn chia sẻ với thế hệ trẻ những kỷ vật mà bác gìn giữ suốt nhiều năm. Trong số đó có chiếc ca bằng nhôm, được bác và đồng đội tận dụng từ ống bom bi mài nhẵn để dùng trong sinh hoạt hằng ngày giữa chiến trường. Với bác, chiếc ca giản dị ấy không chỉ để uống nước, mà còn là minh chứng cho sự sáng tạo và ý chí sinh tồn của người lính giữa bom đạn. Bên cạnh đó là mảnh dù của pháo sáng, thứ từng soi rực bầu trời trong những đêm căng thẳng. Khi chiến sự lắng xuống, những mảnh dù ấy được giữ lại như một kỷ niệm —gợi nhớ về những giờ phút sinh tử, về ánh sáng giữa đêm tối và niềm tin không bao giờ tắt vào ngày Khi nhắc đến sự hy sinh của cả một thế hệ, bác Hải chậm rãi nói:

“Mỗi người đóng góp một tí,không đóng góp sức người thì đóng góp xương máu.”

Lời nói mộc mạc ấy không hô hào lớn tiếng, nhưng chứa đựng cả chiều sâu của một đời người lính ,sự hi sinh và khát khao đóng góp sức mình trong công cuộc bảo vệ tổ quốc — nơi trách nhiệm với Tổ quốc được đặt lên trên mọi toan tính cá nhân. Trước khi khoác lên mình màu áo lính, cuộc đời bác Hải đã sớm in dấu những mất mát của chiến tranh. Trong gia đình, bốn người anh trai của bác đều tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp. Giữa khói lửa chiến trường, hai người anh đã anh dũng hy sinh, đến nay không tìm lại được hài cốt.....,Nói đến đây giọng bác bổng nghẹ lại .Nỗi đau ấy không chỉ là mất mát của riêng gia đình, mà còn là sự hy sinh thầm lặng của biết bao gia đình Việt Nam trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn. Bác Hải nói mình là người con thứ năm, tiếp bước con đường các anh đã đi, và may mắn hơn khi còn sống để trở về, mang theo ký ức và sự tri ân dành cho những người đã nằm lại nơi chiến trường. Chiến tranh rồi cũng qua đi. Bác Hải may mắn được trở về, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”,về Nghệ An những ngày hành quân gian khổ,về Hà Nội 12 ngày đêm kiên cường trước mưa bom, bão đạn. Ngày hôm nay, khi nhắc lại những kỷ niệm ấy, bác không kể bằng giọng tự hào ồn ào, mà bằng sự điềm tĩnh của người đã đi qua sinh tử. Với bác, đó không chỉ là câu chuyện của riêng mình, mà là câu chuyện chung của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống, chiến đấu và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Qua câu chuyện Thời Hoa Lửa của bác Hải, thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của cha anh đi trước. Bác Hải mong rằng thanh niên Việt Nam hôm nay sẽ trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và nỗ lực xây dựng tương lai; ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, bản lĩnh, kỹ năng để giúp đất nước ta có thể sánh vai với các Cường quốc năm châu tích . Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước, tinh thần kiên cường và ý chí vượt khó của những người như bác Hải vẫn sẽ tiếp tục soi đường cho các thế hệ mai sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn