Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiểu đội nữ thanh niên xung phong – Những đóa hoa trên tuyến lửa

Đắk Lắk26/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiểu đội nữ thanh niên xung phong – Những đóa hoa trên tuyến lửa

Trong những năm tháng chiến tranh, trên những con đường bị bom đạn cày xới, có một lực lượng đặc biệt luôn xuất hiện sau mỗi trận bom.

Đó là những nữ thanh niên xung phong.

Họ còn rất trẻ.

Có người vừa rời ghế nhà trường.

Có người vừa chia tay cha mẹ.

Có người chưa kịp biết đến tình yêu.

Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, họ đã khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong và bước vào những tuyến đường nguy hiểm nhất.

Những cô gái của tuổi hai mươi

Họ vốn là những cô gái rất đỗi bình thường.

Có người thích hát.

Có người thích đọc sách.

Có người từng mơ về một mái nhà nhỏ.

Nhưng chiến tranh đã khiến những ước mơ ấy tạm gác lại.

Trên vai họ không chỉ có ba lô.

Mà còn có trách nhiệm với những đoàn xe, những người lính và cả tiền tuyến đang chờ phía trước.

Con đường sau mỗi trận bom

Máy bay địch liên tục đánh phá các tuyến giao thông.

Một quả bom có thể biến con đường thành hố sâu.

Một cây cầu có thể bị đánh sập.

Một đoạn đường vừa sửa xong lại bị bom phá tan.

Nhưng những cô gái không bỏ cuộc.

Bom vừa ngừng, họ lập tức chạy ra.

Người xúc đất.

Người san lấp hố bom.

Người kéo từng thanh gỗ.

Người phá đá.

Người hướng dẫn xe vượt qua trọng điểm.

Đường phải thông.

Đó là mệnh lệnh.

“Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc”

Đối với những nữ thanh niên xung phong, con đường không đơn thuần là một con đường.

Đó là mạch máu của tiền tuyến.

Qua con đường ấy là lương thực.

Là đạn dược.

Là thuốc men.

Là những người lính đang hành quân ra trận.

Vì vậy, mỗi khi con đường bị bom phá, họ lại tìm mọi cách để khôi phục.

Có những đêm không ngủ.

Có những ngày không được nghỉ.

Có những lúc bom đạn vẫn còn ở phía trước nhưng họ vẫn tiến lên.

Những cô gái giữa mưa bom

Có những lần máy bay xuất hiện khi họ đang làm nhiệm vụ.

Tiếng còi báo động vang lên.

Mọi người tìm nơi trú ẩn.

Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, những cô gái lại bước ra.

Họ không chờ cho chiến tranh kết thúc.

Họ phải hoàn thành công việc ngay trong chiến tranh.

Có người bị thương vẫn cố gắng tiếp tục.

Có người vừa cứu đồng đội xong lại quay về vị trí.

Có người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Những người con gái không trở về

Trong số những nữ thanh niên xung phong ấy, có những người mãi mãi nằm lại trên những tuyến đường.

Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Có người chưa kịp trở thành vợ.

Có người chưa kịp làm mẹ.

Có người chưa kịp trở về nhìn thấy cha mẹ lần cuối.

Những người đồng đội còn sống đã khóc thương họ.

Nhưng rồi họ lại đứng dậy.

Bởi con đường vẫn phải được nối thông.

Những đóa hoa giữa đất lửa

Người ta thường gọi những nữ thanh niên xung phong là những đóa hoa của tuyến lửa.

Bởi giữa nơi bom đạn khốc liệt nhất, họ vẫn giữ được sự dịu dàng của người con gái Việt Nam.

Họ hát khi làm việc.

Động viên nhau khi mệt mỏi.

Chia nhau từng miếng cơm.

Nhường nhau từng ngụm nước.

Và khi một người ngã xuống, những người còn lại tiếp tục công việc thay cho người đồng đội ấy.

Không chỉ có một tuyến đường

Từ Trường Sơn đến những trọng điểm giao thông ở miền Bắc và miền Trung, dấu chân của nữ thanh niên xung phong đã in trên rất nhiều tuyến lửa.

Có những nơi trở thành địa danh lịch sử.

Có những nơi chỉ còn lại những nấm mộ nhỏ bên đường.

Nhưng ở đâu cũng có chung một câu chuyện:

Những người trẻ đã lấy tuổi thanh xuân của mình để đổi lấy sự thông suốt của con đường.

Những người mẹ của ngày hôm nay

Chiến tranh kết thúc.

Những cô gái năm xưa trở về.

Nhiều người mang theo thương tích.

Nhiều người mang theo những ký ức không bao giờ quên.

Họ trở thành những người mẹ, người bà.

Có người lặng lẽ sống một cuộc đời bình dị.

Nhưng mỗi khi kể về những năm tháng tuổi trẻ, họ thường không nói về bản thân.

Họ nhắc về những đồng đội đã hy sinh.

Một tiểu đội – một thế hệ

Tiểu đội nữ thanh niên xung phong không chỉ là một đơn vị.

Đó là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ phụ nữ Việt Nam thời chiến.

Họ không trực tiếp quyết định chiến trường bằng những chiến dịch lớn.

Nhưng họ góp phần làm nên chiến thắng bằng những công việc tưởng chừng nhỏ bé:

Lấp một hố bom.

Sửa một đoạn đường.

Cứu một người bị thương.

Giữ một tuyến giao thông.

Mỗi việc làm ấy đều góp thêm một viên gạch vào con đường đi đến ngày hòa bình.

Tuổi xuân gửi lại cho Tổ quốc

Ngày hôm nay, những con đường năm xưa đã trở nên rộng lớn.

Những đoàn xe nối nhau trong cuộc sống hòa bình.

Những cô gái trẻ có thể đến trường, xây dựng gia đình và theo đuổi ước mơ.

Nhưng để có được những ngày bình yên ấy, đã từng có một thế hệ con gái Việt Nam bước vào chiến tranh.

Họ mang theo tuổi xuân.

Mang theo tình yêu quê hương.

Và mang theo lời hứa:

“Còn đường là còn nhiệm vụ.”

Câu chuyện còn mãi

Có thể thời gian sẽ làm phai màu những chiếc áo xanh năm cũ.

Có thể những người từng chiến đấu năm xưa rồi sẽ lần lượt trở về với đất mẹ.

Nhưng hình ảnh những nữ thanh niên xung phong giữa tuyến lửa sẽ còn mãi.

Họ là những cô gái bình thường đã làm nên những điều phi thường.

Tiểu đội nữ thanh niên xung phong – những đóa hoa tuổi hai mươi – đã gửi lại tuổi xuân trên những cung đường bom đạn để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy.

Và hôm nay, mỗi con đường bình yên chúng ta bước đi chính là một lời tri ân đối với những người con gái đã từng đứng giữa đất lửa vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn