CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ TẢI THÀNH TỊCH
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ấp Bên Bạ, xã Hàm Giang là vùng đất in hằn dấu chân của biết bao người con kiên cường. Trong số đó có Tải Thành Tịch, sinh năm 1944 – người đã sống một đời giản dị mà anh dũng, để lại dấu son trong “thời hoa lửa” của quê hương. Khi vừa tròn đôi mươi, Tịch tham gia lực lượng cách mạng tại địa phương. Chú không nói nhiều, nhưng làm việc gì cũng đến nơi đến chốn. Đồng đội nhớ về chú như một người gan góc, bền bỉ, sẵn sàng nhận phần gian khó. Những đêm hà
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, ấp Bên Bạ, xã Hàm Giang là vùng đất in hằn dấu chân của biết bao người con kiên cường. Trong số đó có Tải Thành Tịch, sinh năm 1944 – người đã sống một đời giản dị mà anh dũng, để lại dấu son trong “thời hoa lửa” của quê hương.
Từ thuở nhỏ, Tịch đã quen với mùi bùn đất ruộng đồng, với những buổi theo cha ra đồng từ tinh mơ. Lớn lên giữa cảnh đất nước chia cắt, chú sớm chứng kiến cảnh xóm làng bị càn quét, bà con phải sống trong nơm nớp lo âu. Chính những điều ấy đã hun đúc trong anh ý chí đứng lên bảo vệ quê hương. Khi vừa tròn đôi mươi, Tịch tham gia lực lượng cách mạng tại địa phương. Chú không nói nhiều, nhưng làm việc gì cũng đến nơi đến chốn. Đồng đội nhớ về anh như một người gan góc, bền bỉ, sẵn sàng nhận phần gian khó. Những đêm hành quân qua đồng lầy, những ngày ém mình trong hầm bí mật, anh luôn là người động viên anh em giữ vững tinh thần.
Năm 1969, chiến sự tại địa bàn diễn ra ác liệt. Trong một trận chiến đấu bảo vệ cơ sở và bà con trong ấp, chú đã anh dũng hy sinh khi mới 25 tuổi. Giữa khói lửa mịt mù, người con của ấp Bên Bạ ngã xuống, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững niềm tin và ý chí của đồng đội. Tin chú hy sinh khiến xóm làng chìm trong nỗi đau lặng lẽ. Người mẹ mất con, người vợ mất chồng, quê hương mất đi một người con ưu tú. Nhưng trên mảnh đất Hàm Giang, cái tên Tải Thành Tịch vẫn được nhắc lại với niềm tự hào.



