Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ TRẦN BƯỞI

Chú Trần Bưởi sinh năm 1952, lớn lên giữa vùng quê Hàm Tân đầy nắng gió. Tuổi thơ chú gắn với ruộng lúa, con trâu, những buổi theo mẹ ra Chợ Hàm Tân bán mớ rau, con cá. Nhưng đó cũng là những năm đất nước chìm trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời Bình Thuận không còn xa lạ. Những đêm cả xóm phải tắt đèn, đào hầm trú ẩn đã trở thành ký ức hằn sâu trong tâm trí cậu bé Bưởi.  Năm chú vừa tròn mười tám, chiến sự ngày càng ác liệt. Nghe theo tiếng gọi của T

Vĩnh Long26/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chú Trần Bưởi sinh năm 1952, lớn lên giữa vùng quê Hàm Tân đầy nắng gió. Tuổi thơ chú gắn với ruộng lúa, con trâu, những buổi theo mẹ ra Chợ Hàm Tân bán mớ rau, con cá. Nhưng đó cũng là những năm đất nước chìm trong khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời Bình Thuận không còn xa lạ. Những đêm cả xóm phải tắt đèn, đào hầm trú ẩn đã trở thành ký ức hằn sâu trong tâm trí cậu bé Bưởi.

Năm chú vừa tròn mười tám, chiến sự ngày càng ác liệt. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, chú tình nguyện tham gia lực lượng địa phương. Từ một chàng trai quen cày ruộng, chú học cách hành quân xuyên rừng, học cách giữ bí mật, học cách đối diện với hiểm nguy mà không run sợ. Những cánh rừng Hàm Tân, những con suối cạn mùa khô trở thành nơi che chở cho đồng đội. Có lần, trong một trận càn lớn, đơn vị của chú phải bám trụ suốt nhiều ngày không có tiếp tế. Lương thực cạn dần, nước uống chia nhau từng ngụm nhỏ. Giữa cái đói và cái nóng rát da, chú vẫn nhớ lời mẹ dặn trước ngày lên đường: “Sống sao cho xứng với quê mình.” Chính câu nói ấy giúp chú đứng vững. “Thời hoa lửa” – người ta gọi vậy để nói về một thời tuổi trẻ vừa rực rỡ vừa đau thương. Hoa là ước mơ, là khát vọng hòa bình; lửa là bom đạn, là mất mát. Chú Trần Bưởi đã đi qua thời hoa lửa ấy bằng tất cả sự gan góc của người con miền biển nắng gió. Nhiều đồng đội của chú đã nằm lại nơi rừng sâu. Mỗi lần nhắc đến, ánh mắt chú vẫn trầm xuống, nhưng giọng nói đầy tự hào. Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, chú trở về ấp Chợ Hàm Tân. Quê hương khi ấy tiêu điều, nhưng lòng người chan chứa hy vọng. Chú lại cầm cuốc, cầm cày, dựng lại mái nhà đã hư hại vì chiến tranh. Những năm tháng lao động cần mẫn sau này không ồn ào như thời trận mạc, nhưng với chú, đó cũng là một cuộc chiến – cuộc chiến chống đói nghèo.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, chú Trần Bưởi thường ngồi trước hiên nhà nhìn lũ cháu nô đùa. Chú kể cho chúng nghe về một thời hoa lửa – thời tuổi trẻ dám ước mơ, dám hy sinh vì hai tiếng “quê hương”. Câu chuyện của chú không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là mảnh ghép của cả một thế hệ đã sống, đã chiến đấu và đã trở về để xây dựng lại đất nước từ tro tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA CHÚ TRẦN BƯỞI | Câu chuyện thời hoa lửa