Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa của cô Đặng Thị Thiệt, sinh năm 1957.

Tôi là Đặng Thị Thiệt, sinh năm 1957, lớn lên giữa những ngày quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những mùa lúa chưa kịp chín đã nghe tiếng bom, tiếng súng. Những đứa trẻ như tôi khi ấy không biết đến tuổi thơ trọn vẹn, chỉ biết đến những con hầm, giao thông hào và những đêm chạy giặc.

Vĩnh Long02/12/2025Đoàn xã Mỹ Long (Đoàn xã Mỹ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa của cô Đặng Thị Thiệt, sinh năm 1957.

Câu chuyện thời hoa lửa của cô Đặng Thị Thiệt, sinh năm 1957.

Tôi là Đặng Thị Thiệt, sinh năm 1957, lớn lên giữa những ngày quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những mùa lúa chưa kịp chín đã nghe tiếng bom, tiếng súng. Những đứa trẻ như tôi khi ấy không biết đến tuổi thơ trọn vẹn, chỉ biết đến những con hầm, giao thông hào và những đêm chạy giặc.Năm 1975, khi mới 18 tuổi, tôi gia nhập đội du kích xã. Đó là năm đất nước chuyển mình mạnh mẽ, và cũng là năm mà cuộc đời tôi gắn với những nhiệm vụ không bao giờ quên.Lúc ấy, tôi chỉ là một cô gái nhỏ con nhưng cứng cỏi. Không ai nghĩ một đứa con gái chưa tròn đôi mươi lại có thể gánh vác công việc nặng nhọc của du kích, nhưng tôi tin rằng: “Khi quê hương cần, con gái cũng thành chiến sĩ.”Nhiệm vụ đầu tiên của tôi là vét giao thông hào. Đó là những đêm mưa gió, trời đen như mực, chỉ có tiếng cuốc xẻng va vào đất. Chúng tôi vừa vét hào vừa lắng nghe tiếng máy bay địch. Có hôm bom nổ gần, đất cát phủ đầy tóc, đầy mặt, nhưng vẫn phải tiếp tục cho kịp đường hành quân của bộ đội. Nhiều người nói công việc này đơn giản, nhưng ai từng trải rồi mới biết nó hiểm nguy và nhọc nhằn thế nào.Thời gian đó, tôi cùng đồng đội còn phụ trách khiêng thương binh từ nơi giao tranh về trạm cứu thương. Có người còn thở thoi thóp, có người đã mê man. Mỗi lần nâng các anh lên cáng, tim tôi như thắt lại. Tôi nhớ có lần mưa lớn, đường trơn trượt, bốn chị em khiêng một anh bộ đội bị thương nặng. Mỗi bước đi là một lần đấu lại nỗi sợ. Mồ hôi và nước mưa hòa vào nhau, nhưng chúng tôi chỉ nghĩ: “Còn hơi thở là phải cứu.”Ngoài nhiệm vụ du kích, tôi còn tham gia đấu tranh chính trị, đứng trong những đoàn người ra đường phản đối sự đàn áp, đòi quyền sống cho dân lành. Chúng tôi không có vũ khí, chỉ có lòng căm thù và sự đoàn kết.Có những buổi đấu tranh kéo dài từ sáng đến chiều, giặc đàn áp nhưng không ai lùi bước. Tôi đứng giữa biển người, tay nắm chặt lá cờ, cảm giác như mình đang góp một phần sức nhỏ để đẩy lùi bóng tối khỏi quê hương.Thời hoa lửa của tôi chỉ mấy tháng ngắn ngủi trong năm 1975, nhưng đó là thời gian rực rỡ nhất của tuổi trẻ.Tôi không bắn được bao nhiêu viên đạn, không lập chiến công lớn, nhưng tôi đã sống trọn một thời bằng tất cả lòng can đảm của cô gái tuổi 18.Hôm nay kể lại, tôi vẫn nghe mùi khói súng trong gió, vẫn thấy hình ảnh đồng đội chạy trong mưa bom, và vẫn cảm nhận được nhịp tim rộn ràng của tuổi trẻ ngày đất nước đổi thay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn