CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ĐỒNG CHÍ NGUYỄN VĂN THUYẾT
Đồng chí Nguyễn Văn Thuyết, sinh ngày 19/9/1937, nhập ngũ tháng 2/1963, tham gia chiến đấu trong kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Điện Bàn, Quảng Nam. Trong một trận càn lớn, ông bị địch bao vây, phải chạy bộ gần 800m giữa vòng vây siết chặt. Đến khoảng 6 giờ tối, gặp một con kênh có bờ tường đất và lá tre phủ, ông nhảy xuống ẩn mình. Địch tràn đến, nổ súng liên tục và tưởng ông đã hy sinh.
Đến gần 10 giờ đêm, ông men theo kênh nước, đi ngửa người hơn 2km, vượt qua cả ánh đèn pha của địch. Ra khỏi kênh, ông lăn người sát mép phía Tây rồi lần vào khu rừng. Trên đường thoát hiểm được hơn 1km, ông bất ngờ chạm mặt 3 lính địch, liền ném lựu đạn để mở lối. Địch phát hiện và bắn, khiến ông bị thương nặng. Gần nửa đêm, ông tỉnh lại giữa rừng, tay chân tê dại, phải dựa vào gốc cây, tự băng bó vết thương trong tuyệt vọng.
Đến khoảng 4 giờ sáng, ông tiếp tục bò qua đèo, vượt núi và dốc Lò Xo. Suốt bảy ngày ròng rã, vết thương hành hạ khiến ông gần như kiệt sức, tưởng như không thể sống nổi. Nhưng đúng lúc ấy, một đơn vị Thanh niên xung phong đang hành quân Nam Bộ đã phát hiện và đưa ông về trạm xá miền Đông Nam Bộ. Tại đây, ông được cứu chữa, hơn một tháng sau vết thương lành, ông trở lại chiến trường, về đơn vị Quân khu 5 tiếp tục chiến đấu.
Trong thời gian ấy, đơn vị không nắm được tin tức nên đã báo tử ông về quê. Nhưng giữa bom đạn ác liệt, điều tưởng như kỳ diệu đã xảy ra: đồng chí Nguyễn Văn Thuyết vẫn sống, trở về trong niềm vui khôn xiết của gia đình và đồng đội.


