CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA HỒ VĂN MÊN
Hồ Văn Mên sinh ra ở một làng nhỏ miền Trung, nơi gió Lào thổi rát mặt và đất cằn nuôi lớn những con người rắn rỏi. Cha anh mất sớm, mẹ gánh gạo nuôi con qua những mùa giáp hạt. Lớn lên trong tiếng bom rền xa xa, Mên hiểu rất sớm rằng đất nước mình chưa có ngày yên.
Năm tròn hai mươi, anh khoác ba lô ra trận. Ngày tiễn con, mẹ không khóc, chỉ dúi vào tay anh chiếc khăn nâu đã sờn:
“Đi đi con, giữ lấy nước thì mẹ còn con.”
Chiến trường Trường Sơn khốc liệt hơn tất cả những gì Mên từng tưởng tượng. Bom cày nát rừng, đạn xé trời đêm. Anh là chiến sĩ giao liên, dẫn đường cho bộ đội vượt qua những trọng điểm đánh phá ác liệt. Có những đêm, Mên đi suốt trong mưa rừng, máu hòa với bùn đất, nhưng bước chân chưa từng chậm lại.
Một lần, trong lúc dẫn đơn vị vượt suối, cả đội rơi vào ổ phục kích. Đạn bắn như vãi trấu. Thấy đồng đội bị thương nằm giữa làn lửa, Mên lao lên, kéo từng người vào chỗ an toàn. Khi quay lại lần cuối, một quả đạn pháo nổ ngay bên bờ suối.
Mên ngã xuống.
Trên tay anh vẫn nắm chặt sợi dây dẫn đường.
Con đường hôm ấy được giữ vững. Đơn vị vượt qua an toàn. Cuộc hành quân tiếp tục.
Sau ngày đất nước hòa bình, người ta chỉ tìm được ba lô cũ và chiếc khăn nâu bạc màu bên bờ suối năm xưa. Tên anh được ghi vào bia tưởng niệm của làng, giản dị:
Liệt sĩ Hồ Văn Mên
Hy sinh vì Tổ quốc
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ,
nhưng thời hoa lửa đã làm anh bất tử
trong lòng đất mẹ và trong ký ức những người được sống tiếp.



