Câu chuyện thời hoa lửa của Nguyễn Thị Minh Khai
Nguyễn Thị Minh Khai sinh năm 1910 tại Vinh – Nghệ An. Từ nhỏ, cô đã chứng kiến cảnh nông dân bị đánh đập, dân làng bị bắt đi phu. Mười sáu tuổi, Minh Khai đã tham gia Hội Phụ nữ giải phóng và bắt đầu con đường hoạt động cách mạng.
Năm 1930 – một trong những đảng viên nữ đầu tiên của Đảng
Năm 1930, khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, Minh Khai trở thành một trong những đảng viên nữ đầu tiên. Cô được giao nhiệm vụ hoạt động ở Trung Kỳ rồi sau đó sang Hồng Kông, tham gia công tác liên lạc quốc tế của Đảng. Trong thời gian này, Minh Khai đã gặp và làm việc với nhiều lãnh đạo chủ chốt của phong trào cộng sản Đông Dương.
Năm 1931–1934 – bị bắt, vượt ngục và tiếp tục chiến đấu
Năm 1931, cô bị mật thám Anh bắt tại Hồng Kông. Nhưng nhờ sự bảo vệ của luật sư quốc tế, cô được trả tự do. Không chút do dự, Minh Khai trở về nước và tiếp tục hoạt động trong phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh 1930–1931 – phong trào làm rung chuyển cả bộ máy thực dân thời bấy giờ.
Năm 1936–1939 – lãnh đạo phong trào Sài Gòn – Chợ Lớn Từ 1936, Minh Khai được cử vào Nam Kỳ, tham gia Ban Chỉ huy phong trào Dân chủ và trực tiếp vận động công nhân bãi công, biểu tình. Cô không chỉ là nhà lãnh đạo mà còn là người truyền cảm hứng, khi liên tục đứng giữa vòng vây địch để bảo vệ công nhân trong các cuộc đấu tranh.
Năm 1940 – bị bắt và xử bắn Tháng 7/1940, cô bị Pháp bắt tại Sài Gòn. Dù bị tra tấn nhiều tháng, Nguyễn Thị Minh Khai vẫn giữ vững khí tiết.
Ngày 28/8/1941, trước pháp trường Bà Điểm, cô nói rõ ràng và kiên định: “Tôi không hối hận. Máu của tôi sẽ nuôi dưỡng những hạt giống tự do.”
Cô ngã xuống ở tuổi 31, tuổi đẹp nhất của một người phụ nữ, để lại tấm gương sáng về lòng trung kiên và trí tuệ của phụ nữ Việt Nam trong buổi đầu cách mạng.



