Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA NGUYỄN VĂN PHONG

Bắc Ninh03/06/2026Trần Nguyễn Quỳnh Chi-8a2 Trần Thị Thu Phương-8a2 Trần Ngọc Huyền-8a2 (Học sinh THCS Yên Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đất nước bình yên qua bao bàn tay giữ

Không tiếng súng mà vẫn lắm gian nan

Có những người lặng thầm nơi tuyến gió

Giữ dáng hình Tổ quốc giữa thời gian.”

Ông Phong kể rằng khi đất nước đã yên tiếng súng, ông vẫn chọn khoác lên mình bộ quân phục để tham gia bảo vệ Tổ quốc trong thời bình. Ông từng nói với tôi rằng: “Lúc đó không còn chiến tranh nữa, nhưng giữ nước thì lúc nào cũng cần người con sẵn sàng chịu khổ.”

Những năm tháng làm nhiệm vụ, ông Phong cùng đồng đội thường xuyên tuần tra nơi rừng núi, biên giới xa xôi. Cuộc sống khi ấy không hề dễ dàng. Ông kể: “Có những ngày mưa rừng dầm dề, quần áo ướt sũng, rét buốt đến thấu xương. Ăn thì chỉ có cơm nguội với muối, ngủ thì trải tạm tấm bạt giữa đất trời.” Xa gia đình, xa quê hương, điều duy nhất giúp ông vững lòng chính là ý nghĩ phải giữ bình yên cho đất nước.

Trong hành trình ấy, ông Phong không thể quên những đồng đội đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông trầm giọng mỗi lần nhắc đến họ: “Họ ra đi trong lặng lẽ, không tiếng súng, không huy chương trao tay. Nhưng nếu không có họ, nhiều vùng đất đã chẳng thể bình yên như hôm nay.” Sự mất mát ấy trở thành nỗi đau âm thầm, nhưng cũng là động lực để ông tiếp tục gắn bó với công việc, sống và làm việc thay cho những người đã nằm lại.

Giờ đây, khi tóc ông đã bạc theo năm tháng, mỗi lần kể lại chặng đường đã qua, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Với tôi, những lời kể của ông Phong không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc rằng: hòa bình hôm nay được gìn giữ bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người. Và chính những hành trình lặng lẽ ấy đã làm nên sức mạnh bền bỉ của đất nước tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn