CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA NỘI TÔI
Họ và tên : Đặng Trà My
Lớp: 12A7
Trường: Trung tâm GDNN - GDTX Mỹ Hào
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA NỘI TÔI
Hiện nay ta những người con cháu của xã hội mới đang được sống trong khung cảnh ăn sung mặc sướng xã hội phát triển không ngừng những toà nhà lớn đang dần mọc lên chúng ta những người con cháu này đang tiến bước theo chân ông cha ta để lại ta đang men theo con đường mà họ đã làm ra để cho con cháu chúng ta dẫm lên cho vững chắc vậy họ đã làm những gì để tạo ra con đường lịch sử này cùng tôi chìm lại vào trong lịch sử dân tộc theo lời kể lại những gì đã diễn ra trên người ông của tôi nhé .trận đánh thành cổ quảng trị .kháng chiến chống mỹ
Ông tôi kể rằng thời xưa ông đi lính từ năm ông vừa tròn 20 tuổi vào ngày 5/12/1971 ông trính thức đi nhập ngũ nghệ theo tiếng gọi tổ quốc và sự nhiệt huyết của tuổi trẻ ông bước chân lên tiền tuyến sự tàn khốc của triến tranh thì không có sách vở lào đong đếm được nó như là địa ngục trần gian khi mưa bom bão đạn đươc ví như là những hành tinh nhỏ rơi suống trái đất đạn bay tí tách như những cơn mưa dào rả riết và ông tôi một người lính lần đầu ra tiền tuyến này đã phải run sợ chước cảnh người chết đầy đất liên tục có những chiến sĩ bị thương được đưa ra đưa vào ông tôi đã sợ ông sợ một cách bí quan ông tôi nói rằn lúc đó ông chỉ có thể nghĩ liệu ra tiền tuyến mình có trở thành một trong những người nằm suốn tại đây không nhưng rồi một việc đã sảy ra khiến ông tôi sốc lại đươc sự quả cảm của một người lính trẻ đó là núc một người chỉ huy đã nói với đội lính của ông rằng chúng ta ra tiền tuyến để làm gì các cậu biết không một người lính của tiểu đội ông đã nói rằng chúng ta ra tiền tuyến để bảo vệ quê nhà bảo vệ quê hương đất nước chỉ huy bảo đúng chúng ta đang chiến đấu vì đất nước vì quê nhà tại sao ta phải sợ tại sao các cậu lại nhút nhát như vậy làm sao mà các cậu có thể cầm chắc súng làm sao các cậu có thể nắm chắc lấy hoà bình tự do tiền tuyến là nơi một mất một còn các cậu cần có là một tinh thần thép cần chắc chắn cướp cò là phải giết địch không có sự ngu xuẩn cho sự nhu nhược và đội người lính trẻ ấy lần đầu tiên cầm chắc chiếc súng ra trận giết giặc .từ đó đến nay chắc cũng tầm 50 năm rồi ông đã không còn nhớ rõ chiến tích huy hoàng năm sưa ông chỉ nhớ rằng ông đã từng chiến đấu bên cạnh tiểu đội và người chỉ huy phi phàm đó máu ta cùng máu địch trộn lẫn với cát với bụi mỗi bước chân đi là từng người lính ngã suống trước đó máy bay như những con chim to lớn sà cánh khắp chiến trường xe tăng như những cơn tê giác khủng lô càn quét chiến trường chúng ta như những con kiến bé nhỏ nhưng đầy dũng khí không ngại hiểm nguy chiến đấu hết mình .trong cái lúc hoạn lạn đó một bữa ăn chính là cách gắn kết tình cảm trọn vẹn nhất bưa ăn đơn sơ chỉ có một đĩa rau muống luộc cùng một ít thịt ăn kèm để chống chịu cơn đói mọi người nói cười vui vẻ như sua tán đi cơn đau mất mát của chiến tranh . Có nẽ cháu nghĩ chiến tranh cái chết là đau đớn nhất nhưng cháu đã sau chiến tranh cái chết khó tránh khỏi nhưng nó không đau đớn giày vò bằng những cơn sốt rét nhưng loại dịch bệnh không rõ tên nhưng loài côn trùng độc mới chính là nguy hiểm thật sự ta nhớ có lần ta bị một cơn sốt rét giày vò sống giở chết giở đắp một tầng chăn vẫn rét run nhưng mày là trong quân khu có đội ý tế khẩn cấp ta đa khỏi ốm sau hai ngày được chăm sóc ta rất biết ơn họ và tự hứa rằng ta sẽ bảo vệ cái tiền tuyến này cho đến khi chiến tranh thật sự kết thúc nhưng một sự cố hi hữu đã xảy ra khiến ta xém mất mạng và chở về quê hương đó là trận chiến đánh chiếm thành lần cuối ta đã bị bắn bởi lính mỹ đang bay trên cao vào thẳng cổ lúc đó ta tưởng chừng như cái chết đang dang tay đón lấy ta nhưng máy làm sao một phép mầu viên đạn ấy né tránh hoàn hảo các động mạch hiểm và ta được cứu sống ngay sau đó nhưng vì y tế có hạn mà viên đạn ấy vẫn gắn ở trong cổ ta đến tận bây giờ nó như là kỉ niệm cũng như là sự chấm cho tuổi trẻ một thời . Ông tôi có câu ta đi lính không phải vì ta dũng cảm hơn người mà ta đi để góp phần nâng đỡ bầu việt đành sau ta là đất nước yên bình là gia đình ta sông một đời người và cả người ta yêu bấy lâu ta nguyện chôn cùng giặc để đem lại sự yên bình cho đất nước ta chết giặc còn con cháu ta sẽ đứn lên đánh tiếp chỉ mong đời sau ghìn dữ được sự bình yên ta đi để lại liềm kiêu hãnh để lại sự ảnh dũng một thời cho con cháu noi theo
Quả câu chuyện của ông tôi chúng ta thấy được sự vĩ đại của các đời cha ông chỗ ta thấy được sự tàn khốc của chiến tranh và cảm giác quý trọng lõi yên bình . Ta những người con cháu thế hệ lối tiếp lên dành tuổi trẻ hết mình xây dựng đất nước và nên dành sự tôn trọng to lớn cho tổ quốc cho những người lính đã anh dũng hi sinh.



