Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Ngô Văn Ghết (sinh năm 1948)

Tôi là Ngô Văn Ghết, sinh năm 1948, lớn lên giữa những năm tháng mà quê hương còn sớm tối vọng tiếng đại bác. Từ nhỏ tôi đã nghe tiếng gọi của tự do vọng lên trong từng mái nhà, từng con mương, từng bờ tre của làng tôi.

Vĩnh Long02/12/2025Đoàn xã Mỹ Long (Đoàn xã Mỹ Long)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện thời hoa lửa của ông Ngô Văn Ghết (sinh năm 1948)

Câu chuyện thời hoa lửa của ông Ngô Văn Ghết (sinh năm 1948)

Tôi là Ngô Văn Ghết, sinh năm 1948, lớn lên giữa những năm tháng mà quê hương còn sớm tối vọng tiếng đại bác. Từ nhỏ tôi đã nghe tiếng gọi của tự do vọng lên trong từng mái nhà, từng con mương, từng bờ tre của làng tôi.Năm 1967, khi vừa đôi mươi, tôi chính thức tham gia kháng chiến chống Mỹ. Đó là một thời mà tuổi trẻ như ngọn lửa, vừa sôi sục nhiệt huyết vừa chấp nhận mọi gian khổ.Chúng tôi hành quân trong đêm, sống giữa rừng, băng qua những cánh đồng đầy hố bom. Có khi ba bốn ngày chỉ ăn củ rừng, uống nước suối, nhưng trong lòng lúc nào cũng tràn đầy niềm tin: “Đất nước rồi sẽ thắng.”Đầu năm 1973, trong một trận càn lớn, tôi bị địch bắt. Những ngày bị giam cầm là thử thách lớn nhất của cuộc đời tôi.Chúng thẩm vấn, đàn áp, nhưng điều chúng không lấy được là ý chí của người chiến sĩ. Nhà tù chật hẹp, tối tăm, tiếng xiềng xích va vào nhau như nhắc tôi nhớ từng phút giây về những người đồng đội còn ngoài mặt trận. Nhiều đêm tôi tự nhủ: “Sống sót là phải trở về để tiếp tục chiến đấu.”Cuối năm 1973, tôi được đưa đi trao đổi tại sông Thạch Hãn (Quảng Trị). Đó là con sông đã chứng kiến không biết bao nhiêu máu của bộ đội và thanh niên xung phong đã ngã xuống. Ngày được trao trả, nhìn dòng nước đỏ phù sa, tôi nghe lòng nặng trĩu. Mừng vì được tự do, nhưng cũng đau vì biết bao đồng đội đã không thể còn nhìn thấy bầu trời hôm ấy. Từ bờ nam sang bờ bắc, mỗi bước đi như bước qua chính những ngày tăm tối của nhà tù địch.Sau khi được trao trả, tôi được đưa ra miền Bắc an dưỡng.Những ngày ấy, tôi mới hiểu thế nào là sự đùm bọc của đồng bào cả nước. Cơm ngon chưa quen ăn, chăn ấm chưa quen đắp, nhưng ấm lòng vô cùng. Những vết thương trên thân thể dần liền, nhưng vết thương trong tâm hồn thì phải rất lâu mới lành được.Tôi nhớ những buổi sáng tập phục hồi sức khỏe, nhìn trời cao và nghĩ: “Còn sống là còn phải tiếp tục góp phần cho quê hương.”Chiến tranh qua đi, tôi trở về đời thường, mang trong tim những ký ức chẳng bao giờ phai.Tôi được nhận Kỷ niệm chương, như một lời ghi nhận cho quãng đời đã gửi trọn vào kháng chiến. Nhưng đối với tôi, phần thưởng lớn nhất là được sống, được trở về quê hương, được chứng kiến đất nước hồi sinh từ đổ nát.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn