CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG TÔI
Họ và tên : Tạ Thị Cẩm Ly
Lớp: 12A7
Trường: Trung tâm GDNN - GDTX Mỹ Hào
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG TÔI
Tối nào cũng vậy, cứ đến giờ cả nhà ngồi lại với nhau là ông tôi lại bắt đầu kể chuyện ngày xưa. Ông không kể liền một mạch đâu, lúc thì nhắc chuyện này, lúc lại nhớ sang chuyện khác, nhưng càng nghe càng thấy rõ cả một thời đã đi qua. Trong những câu chuyện ấy, có một câu chuyện ông hay nhắc đi nhắc lại, đó là câu chuyện về những năm tháng hoa lửa.
Ông bảo, hồi đó đất nước còn chiến tranh, cuộc sống khó khăn lắm. Nhà nào cũng nghèo, ăn uống thiếu thốn, quần áo vá chằng vá đụp. Nhưng dù nghèo, dù khổ, ai cũng có chung một suy nghĩ là đất nước còn chưa yên thì mình chưa thể sống cho riêng mình. Thế là thanh niên trong làng, trai có, gái có, cứ đến tuổi là tình nguyện đi theo cách mạng. Có người đi mà cha mẹ chỉ kịp dặn vài câu, có người đi trong đêm, không dám nói nhiều vì sợ gia đình lo.
Ông kể, những người thanh niên xung phong ngày ấy làm đủ mọi việc. Khi thì mở đường, khi thì vận chuyển lương thực, có lúc lại phải san lấp hố bom. Công việc nặng nhọc, nguy hiểm, nhưng không ai than thở. Ban ngày còn đỡ, ban đêm mới thật sự đáng sợ. Máy bay địch bay qua, tiếng động cơ gầm rú trên đầu, rồi bom rơi xuống sáng rực cả bầu trời. Những ánh sáng ấy loé lên liên tục, đỏ rực, nhìn xa cứ như những bông hoa lửa nở giữa màn đêm.
Ông bảo, lúc đó không ai dám ngẩng đầu nhìn lâu, chỉ biết chạy tìm hầm trú ẩn. Tim đập mạnh, tai ù đi, đất đá rung chuyển dưới chân. Có những đêm tưởng chừng không thể sống nổi, vậy mà sáng ra vẫn thấy mọi người ngồi lại bên nhau, hỏi han xem ai còn, ai mất. Sợ thì sợ thật, nhưng không ai bỏ việc. Bởi ai cũng hiểu, nếu mình chùn bước thì con đường kia không ai mở, hàng hóa không ai chuyển, chiến trường sẽ thiếu thốn.
Trong hoàn cảnh ấy, con người thương nhau nhiều hơn. Ông kể rằng, có miếng ăn ngon là để dành chia nhau, có ai bị thương thì cả nhóm cùng chăm sóc. Có người sốt cao vẫn cố cắn răng chịu, không dám kêu vì sợ ảnh hưởng đến người khác. Đôi khi chỉ là một câu nói đùa cho vơi bớt căng thẳng, hay một cái nắm tay động viên, vậy mà đủ để mọi người thấy ấm lòng giữa chiến tranh.
Nhưng chiến tranh thì không tránh khỏi mất mát. Ông nói, có những người đã ra đi mãi mãi giữa những đêm hoa lửa. Có người vừa mới nói chuyện đó, vậy mà chỉ sau một trận bom đã không còn nữa. Không có thời gian để khóc lâu, cũng chẳng có điều kiện để lo hậu sự đàng hoàng. Đồng đội chỉ kịp chôn cất sơ sài, thắp nén nhang rồi lại tiếp tục công việc. Nỗi đau ấy ai cũng mang trong lòng, nhưng chẳng ai nói ra thành lời.
Ông bảo, điều khiến ông nhớ nhất không phải là bom đạn, mà là tình người trong những năm tháng ấy. Giữa cái chết luôn cận kề, con người sống rất thật, rất chân thành. Không ai nghĩ đến hơn thua hay thiệt hơn, chỉ mong sao đất nước sớm yên bình để được trở về nhà, được sống một cuộc đời bình thường.
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, những bông hoa lửa ngày nào chỉ còn trong ký ức. Nhưng mỗi lần nhắc lại, ánh mắt ông bà vẫn chùng xuống, giọng nói chậm lại. Với ông, đó không chỉ là chuyện đã qua, mà là cả một phần đời không thể quên. Còn với con cháu, những câu chuyện hoa lửa được nghe kể lại chính là lời nhắc nhở rằng cuộc sống yên bình hôm nay không tự nhiên mà có.
Nghe ông kể, con cháu hiểu rằng, đằng sau sự bình yên là biết bao hi sinh thầm lặng. Những bông hoa lửa của một thời chiến tranh tuy đã tắt trên bầu trời, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự kiên cường thì vẫn còn cháy mãi trong ký ức và trong lòng mỗi người.



