CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA ÔNG TRẦN VĂN HÙNG – NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN ĐƯỜNG HỒ CHÍ MÌNH
Giữa mùa đông lạnh giá của năm 2026, khi cả tỉnh Thái Nguyên hướng về kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2026), chúng tôi – những đoàn viên thanh niên Trường Đại học Kinh tế và Quản trị Kinh doanh – đã thực hiện chuyến hành trình đầy xúc động đến bản Nà Lầu, xã Tân Lạc, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên. Tại đây, chúng tôi gặp gỡ ông Trần Văn Hùng, 90 tuổi, một cựu thanh niên xung phong và Anh hùng Lao động trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông là nhân chứng sống động của "thời hoa lửa" – thời kỳ mà hoa yêu nước nở rộ giữa biển lửa chiến tranh, nơi trái tim con người cháy bỏng với lý tưởng cách mạng. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức lịch sử khô khan, mà còn là dòng cảm xúc dâng trào: nỗi đau xé lòng vì mất mát, niềm tự hào thăng hoa vì đóng góp, và lời dặn dò ấm áp cho thế hệ trẻ như chúng tôi. Trong buổi gặp gỡ kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ, chúng tôi đã lắng nghe, ghi chép, và quay phim lại từng lời kể, từng giọt nước mắt, để lan tỏa giá trị truyền thống đến hàng nghìn đoàn viên thanh niên.

Giữa mùa đông lạnh giá của năm 2026, khi cả tỉnh Thái Nguyên hướng về kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2026), chúng tôi – những đoàn viên thanh niên Trường Đại học Kinh tế và Quản trị Kinh doanh – đã thực hiện chuyến hành trình đầy xúc động đến bản Nà Lầu, xã Tân Lạc, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên. Tại đây, chúng tôi gặp gỡ ông Trần Văn Hùng, 90 tuổi, một cựu thanh niên xung phong và Anh hùng Lao động trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông là nhân chứng sống động của "thời hoa lửa" – thời kỳ mà hoa yêu nước nở rộ giữa biển lửa chiến tranh, nơi trái tim con người cháy bỏng với lý tưởng cách mạng. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức lịch sử khô khan, mà còn là dòng cảm xúc dâng trào: nỗi đau xé lòng vì mất mát, niềm tự hào thăng hoa vì đóng góp, và lời dặn dò ấm áp cho thế hệ trẻ như chúng tôi. Trong buổi gặp gỡ kéo dài hơn 3 tiếng đồng hồ, chúng tôi đã lắng nghe, ghi chép, và quay phim lại từng lời kể, từng giọt nước mắt, để lan tỏa giá trị truyền thống đến hàng nghìn đoàn viên thanh niên.
Ký ức sống động: Những bước chân trên đường hầm lửa
Ông Trần Văn Hùng sinh năm 1936 trong một gia đình nông dân lam lũ ở vùng núi Thái Nguyên, nơi đất đai cằn cỗi và cuộc sống đầy vất vả. Năm 1967, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ leo thang, ông tình nguyện tham gia đội thanh niên xung phong, trở thành một "người gùi" trên Đường Hồ Chí Minh – con đường huyết mạch vận chuyển vũ khí và lương thực cho chiến trường miền Nam. "Lúc đó, tôi không nghĩ nhiều về nguy hiểm, chỉ biết rằng Tổ quốc cần mình. Tôi gùi trên vai những bao gạo nặng trĩu, bước đi giữa bom đạn, với trái tim đầy quyết tâm", ông kể lại, giọng run run vì xúc động, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả bầu trời ký ức. Ông nhớ như in những đêm hành quân: "Đường mòn hiểm trở, rừng sâu núi cao, tiếng chim hót hòa quyện với tiếng bom nổ xa xa. Tôi và đồng đội thường hát bài 'Tiến Quân Ca' để giữ tinh thần, nhưng sâu thẳm trong lòng là nỗi lo cho gia đình ở nhà. Vợ tôi đang mang thai đứa con đầu lòng, nhưng tôi phải đi, vì Bác Hồ đã dạy: 'Không có gì quý hơn độc lập, tự do'".
Trong những năm tháng ấy, ông đã vận chuyển hàng nghìn tấn hàng hóa, góp phần nuôi dưỡng lực lượng vũ trang. Ông kể chi tiết về một chuyến đi đặc biệt: "Chúng tôi phải băng qua sông Mã vào mùa mưa, nước chảy xiết, tôi ôm chặt bao gạo trên vai, sợ nó rơi xuống sông. Đồng đội bên cạnh tôi – anh Minh – trượt chân và bị cuốn đi. Tôi lao xuống cứu, nhưng chỉ kịp nắm tay anh. Anh hét: 'Hùng ơi, để anh đi, cứu hàng hóa cho bộ đội!' Đó là khoảnh khắc tôi hiểu giá trị của hy sinh. Anh Minh đã mất, nhưng tinh thần của anh sống mãi trong tôi". Ông cũng chia sẻ về những bữa ăn đạm bạc: "Chỉ có cơm nếp và muối, nhưng chúng tôi ăn với niềm vui vì biết rằng mỗi hạt gạo là sự cống hiến cho miền Nam ruột thịt". Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến bằng cách xây dựng kinh tế địa phương, được phong Anh hùng Lao động vì những đóng góp xuất sắc trong việc phát triển nông nghiệp và đào tạo thanh niên.
Nỗi đau và niềm tự hào: Lửa cháy trong tim người gùi
Câu chuyện của ông Trần Văn Hùng khiến chúng tôi không khỏi nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. Ông không chỉ là một người lính hậu cần, mà còn là biểu tượng của hàng triệu thanh niên xung phong đã hy sinh tuổi trẻ vì đất nước trong "thời hoa lửa". "Đau đớn lắm, các cháu ạ. Tôi mất đi người em trai duy nhất trên đường vận chuyển – cậu ấy bị bom Mỹ giết chết khi mới 20 tuổi. Mỗi đêm, tôi nằm mơ thấy cậu cười với tôi, nhưng tỉnh dậy là nước mắt tuôn rơi. Trái tim tôi như bị lửa đốt cháy, nhưng tự hào hơn, vì chúng tôi đã góp phần đánh thắng kẻ thù xâm lược", ông nói, giọng nghẹn ngào, tay run run nắm chặt bức ảnh gia đình cũ kỹ. Bà vợ ông, dù đã qua đời, cũng là người bạn đồng hành thầm lặng, nuôi dạy con cái trong cảnh nghèo khó. Ông kể: "Vợ tôi thường dặn: 'Anh đi đi, em giữ vững hậu phương'. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, tôi chỉ muốn ôm chặt vợ và nói lời cảm ơn. Đó là niềm tự hào cháy bỏng, khiến tôi sống xứng đáng với danh hiệu Anh hùng".
Chúng tôi đã ghi hình lại những giọt nước mắt lăn dài trên má ông, hòa quyện với nụ cười kiên cường khi ông hát lại những bài ca cách mạng. Đó là cảm xúc thăng hoa – nỗi đau mất mát hòa quyện với niềm kiêu hãnh dân tộc, khiến chúng tôi – những sinh viên kinh tế trẻ trung – càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình và đoàn kết. Ông còn chia sẻ về những vết thương tâm lý: "Sau chiến tranh, tôi thường thức trắng đêm vì ám ảnh tiếng bom. Nhưng mỗi khi nhìn thấy con cháu học hành, tôi lại mỉm cười, vì biết rằng hy sinh của chúng tôi đã đổi lấy tương lai tươi sáng".
Bài học sâu sắc: Ngọn lửa truyền thống thắp sáng tương lai
Từ câu chuyện của ông Trần Văn Hùng, chúng tôi rút ra bài học quý báu: Thanh niên phải có trái tim cháy bỏng lý tưởng, sẵn sàng hy sinh vì cộng đồng. Ông dặn dò: "Các cháu hãy học tập chăm chỉ, rèn luyện kỹ năng để xây dựng đất nước giàu mạnh. Đừng quên những giọt mồ hôi, nước mắt của cha ông trên Đường Hồ Chí Minh. Hãy biến 'thời hoa lửa' thành động lực, để Việt Nam mãi là ngọn hải đăng của tinh thần yêu nước". Bài học này không chỉ là lời khuyên, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng, khơi dậy tinh thần trách nhiệm xã hội và lòng tự hào dân tộc trong mỗi đoàn viên. Ông kể thêm: "Tôi đã từng là sinh viên như các cháu, nhưng chiến tranh dạy tôi rằng kiến thức phải đi đôi với hành động. Hãy dùng công nghệ, kinh tế để phát triển đất nước, nhưng đừng quên nguồn cội".
Tác động đến đoàn viên: Từ ký ức đến hành động
Sau buổi gặp gỡ, chúng tôi – đội hình "Lửa đường Hồ Chí Minh" – đã tổ chức buổi sinh hoạt chi đoàn với chủ đề "Lắng nghe người đi trước kể chuyện". Các đoàn viên chia sẻ: "Câu chuyện của ông Hùng khiến em xúc động sâu sắc. Em sẽ cố gắng học tập tốt hơn, tham gia tình nguyện để góp phần xây dựng quê hương". Đây là minh chứng cho hiệu quả của đề án, khi ký ức lịch sử không chỉ lưu giữ mà còn biến thành động lực sống. Chúng tôi cũng xây dựng "Trạm ký ức" tại thư viện trường, với bản tin gắn mã QR dẫn đến video câu chuyện của ông.



