17,câu chuyện thời hoa lửa của Phạm Thị Bính
17,câu chuyện thời hoa lửa của Phạm Thị Bính
Ở thôn Dũng, xã Quảng Chính, tỉnh Thanh Hóa, người dân vẫn thường nhắc đến bác Phạm Thị Bính với ánh mắt kính trọng. Bác giờ đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, nhưng giọng nói vẫn ấm và vững vàng như những ngày còn khoác ba lô ra chiến trường.
Ngày ấy, đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Bác Bính khi đó mới vừa tròn đôi mươi. Cô gái quê gầy gò nhưng ánh mắt sáng và đầy quyết tâm.
Chiếc ba lô vải sờn, đôi dép cao su và tấm khăn rằn – đó là tất cả hành trang của cô gái trẻ bước vào cuộc chiến dài dằng dặc.
Những năm tháng ấy được gọi là “thời hoa lửa” – hoa của tuổi trẻ và lửa của chiến tranh.
Bác Bính được phân vào đơn vị thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường và tải đạn. Con đường Trường Sơn khi đó ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn. Nhiều đêm, máy bay gầm rú trên đầu, đất đá tung lên mù mịt. Nhưng khi tiếng bom vừa dứt, Bính và đồng đội lại bật dậy, lấp hố bom, mở đường cho đoàn xe tiếp tục tiến vào chiến trường.
Có lần, trong một trận bom dữ dội, một người đồng đội bị thương nặng. Không kịp suy nghĩ, bác Bính lao ra giữa khói bụi, cõng bạn chạy vào hầm trú. Mảnh bom sượt qua vai khiến máu chảy ướt áo, nhưng cô vẫn nghiến răng chạy.
Ngày đất nước thống nhất, bác Bính trở về thôn Dũng. Con đường làng vẫn vậy, nhưng lòng người đã đổi khác – nhẹ nhõm và bình yên. Bác dựng lại căn nhà nhỏ, trồng thêm luống rau, nuôi đàn gà, sống cuộc đời giản dị của một người nông dân.
Mỗi buổi chiều, lũ trẻ trong làng thường chạy sang nghe bác kể chuyện chiến tranh. Giọng bác chậm rãi:
“Ngày ấy gian khổ lắm… nhưng ai cũng tin vào ngày hòa bình.”
Trong ánh hoàng hôn nơi làng quê Thanh Hóa, bóng dáng người cựu chiến binh già ngồi bên hiên nhà, ánh mắt xa xăm. Những năm tháng hoa lửa đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ dũng cảm vẫn cháy âm ỉ như ngọn lửa nhỏ trong trái tim bác.



