Câu chuyện thời hoa lửa – Cựu chiến binh Lê Xuân Mận
Ở xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, nơi những cánh đồng lúa trải dài theo mùa gió và những con đường làng rợp bóng tre xanh, ký ức về một thời khói lửa vẫn được người dân nhắc nhớ như một phần thiêng liêng của lịch sử. Trong dòng ký ức ấy có ông Lê Xuân Mận – người cựu chiến binh đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, lòng quả cảm và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Ở xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, nơi những cánh đồng lúa trải dài theo mùa gió và những con đường làng rợp bóng tre xanh, ký ức về một thời khói lửa vẫn được người dân nhắc nhớ như một phần thiêng liêng của lịch sử. Trong dòng ký ức ấy có ông Lê Xuân Mận – người cựu chiến binh đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, lòng quả cảm và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Ông Mận sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, lớn lên cùng ruộng đồng, bờ đê và những mùa gặt vất vả. Tuổi thơ ông gắn với tiếng cuốc đất, tiếng trâu cày và cả những đêm chạy xuống hầm trú ẩn khi tiếng máy bay vang trên bầu trời. Chiến tranh đến sớm, để lại trong ký ức tuổi nhỏ những hố bom loang lổ giữa cánh đồng quê. Khi vừa tròn đôi mươi, ông Lê Xuân Mận viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày tiễn đưa, cả làng lặng đi trong niềm xúc động. Mẹ ông nắm chặt tay con, chỉ dặn một câu giản dị:
“Đi mạnh giỏi nhé con… nhớ giữ mình mà trở về.” Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện gian khổ. Từ một chàng trai quen việc đồng áng, ông phải học cách trở thành người lính thực thụ: hành quân dài ngày, vượt rừng, mang vác nặng, đào công sự, tập bắn và sống trong kỷ luật nghiêm ngặt. Mỗi bước chân là một lần thử thách ý chí và sự kiên trì. Sau huấn luyện, ông được điều vào chiến trường ác liệt. Những cánh rừng Trường Sơn dày đặc, những con đường mòn trơn trượt, những cơn mưa rừng kéo dài và bom đạn luôn rình rập trở thành cuộc sống thường trực. Có những đêm hành quân không ánh sáng, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng và nhịp thở gấp gáp của đồng đội. Ông Mận từng nói rằng, trong chiến tranh, điều đáng sợ không chỉ là bom đạn mà là khoảnh khắc con người phải tự vượt qua giới hạn của chính mình. Một trong những ký ức không thể quên là trận đánh giữ một điểm cao chiến lược. Địch pháo kích liên tục, đất đá rung chuyển, hầm hào nhiều lần bị phá sập. Trong khói lửa mù mịt, đơn vị ông vẫn kiên cường bám trụ, thay nhau chiến đấu không ngừng nghỉ. Trong một lần giao tranh ác liệt, một đồng đội của ông bị thương ngay giữa trận địa. Không chút do dự, ông Lê Xuân Mận lao ra giữa làn đạn để cứu người. Đạn nổ dồn dập xung quanh, đất đá văng lên dữ dội, nhưng ông vẫn không dừng lại cho đến khi đưa được đồng đội về nơi an toàn. Trận đánh kết thúc, đơn vị giữ vững trận địa, nhưng nhiều người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông đứng lặng rất lâu giữa khung cảnh tan hoang, nỗi đau nghẹn lại không thành lời, chỉ còn sự im lặng nặng trĩu trong tim. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày gian khổ tiếp nối. Có khi thiếu lương thực phải ăn rau rừng, củ dại. Có khi sốt rét rừng hành hạ khiến cơ thể rã rời nhưng vẫn phải tiếp tục hành quân. Trong gian khó ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất giúp họ vượt qua tất cả. Rồi ngày hòa bình cũng đến. Khi nghe tin đất nước thống nhất, ông lặng đi rất lâu. Niềm vui vỡ òa nhưng xen lẫn nỗi nghẹn ngào, bởi phía sau chiến thắng là biết bao đồng đội đã không thể trở về. Ngày trở về Đồng Kỳ, ông bước đi trên con đường làng quen thuộc mà lòng đầy xúc động. Bờ tre, mái nhà, cánh đồng… tất cả vẫn vậy, nhưng trong ông, chiến tranh đã để lại những dấu ấn không thể phai mờ. Gia đình đón ông trong nước mắt. Mẹ ông ôm chặt con sau bao năm xa cách, như sợ buông ra sẽ lại mất thêm một lần nữa. Khoảnh khắc ấy trở thành ký ức thiêng liêng nhất trong cuộc đời người lính. Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống đời thường, làm ruộng, chăn nuôi và xây dựng kinh tế gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, ông vẫn giữ trọn phẩm chất người lính: kiên cường, giản dị và giàu tình nghĩa. Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, ông Lê Xuân Mận vẫn thường kể lại những năm tháng “hoa lửa” cho con cháu nghe, như một cách giữ gìn ký ức không bao giờ phai của một thời đã qua. Ông thường nói:
“Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm xuống.” Câu chuyện của ông là một phần ký ức của quê hương Đồng Kỳ – nơi những con người bình dị đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay.



