Câu chuyện thời hoa lửa-cựu chiến binh ông Phạm Xuân Chạnh
Câu chuyện thời hoa lửa-cựu chiến binh ông Phạm Xuân Chạnh
Giữa không gian làng Yên Ả, ngôi nhà nhỏ của ông Chạnh như Yên tĩnh nép mình theo năm tháng. Ở đó, mỗi buổi sớm mai vẫn bắt đầu sử dụng những thanh âm quen thuộc: tiếng tre quét sân, làn sóng nhẹ tang cuốn trong không khí trong lành. Trong nhịp sống bình dị, ít ai biết rằng người đàn ông tóc đã bạc trắng kia đã từng đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Sinh ra giữa hai cuộc kháng chiến lớn của dân tộc, ông Phạm Xuân Chạnh sớm mang trong mình ý thức về trách nhiệm công dân. Năm 1965, khi vừa tròn đôi thứ mười – độ tuổi đẹp nhất của đời người – ông đã chọn khoác lên mình màu áo lính, bước vào hành trình mà phía trước là bom đạn, là gian khổ, là những mất mát không thể gọi tên. Từ Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 42, Sư đoàn 350, đến Trường Hạ sĩ quan F350 rồi quay trở lại chiến trường miền Đông Nam Bộ trong đội hình Đoàn 429, đặc công B2, mỗi dấu chân ông đi qua đều ở dấu cân của một quả đạn lửa.
“Đó là những năm tháng rực lửa, đầy hy sinh nhưng cũng đầy lý tưởng” – ông từng nói như thế khi kể lại cho chúng tôi nghe những câu chuyện cũ. Những năm tháng đó, như chính ông từng nói, là “rực lửa” – cháy của chiến tranh, của hy sinh, nhưng cũng là ngọn lửa của lý tưởng, của niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất. Ông đã chiến đấu trong nhiều chiến đấu ác liệt, từng mang trên mình thương tích chiến tranh. Nhưng nỗi đau lớn hơn cả có lẽ là khi chứng kiến đồng đội lần rơi xuống, để quay lại phía sau những ước mơ còn dang dở và tuổi xuân mãi mãi dừng lại nơi chiến trường.

Trong buổi trò chuyện cùng thế hệ trẻ, ký ức năm xưa như được đánh thức. Đôi bàn tay gầy guộc của ông chạy riêng từng trang lý lịch Bên, từng tấm giấy chứng nhận đã rụng màu theo thời gian. Mỗi trang giấy không chỉ là một minh chứng mà còn là một lát cắt của lịch sử – nơi in đậm dấu ấn của một đời người gắn liền với vận mệnh dân tộc. Dẫu đôi mắt đã mờ, nhưng ký ức trong anh vẫn được biết đến một cách bình thường. Giọng nói trầm ấm, chậm rãi mà sâu lắng, như cảm giác trái tim của những người đang lắng nghe.
Hòa bình thiết lập lại, người lính cũ lại tiếp tục một hành động khác – xây dựng hành trình. Từ công tác tại Cục Tổ chức chức năng – Tổng địa chính trị đến khi nghỉ hưu năm 1987, rồi đảm nhiệm trò Chủ tịch Hội cựu chiến binh chiến Chiến Thắng (cũ), Phó chủ tịch Hội cựu chiến binh huyện An Lão (cũ), ông vẫn luôn giữ tinh thần trách nhiệm và sản phẩm chất của người lính Cụ Hồ. Ở ông là sự giản dị, chân thành; là tấm lòng vì cộng đồng; là sự kết thúc trong từng công việc nhỏ của cuộc đời thường nhật.
Điều khiến người ta quan tâm hơn cả không chỉ là quá khứ oanh list, mà còn là cách ông sống trong hiện tại. Ông luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết ngựa giữ hòa bình – bởi đó không phải là điều hiển nhiên, mà là kết tinh của biết bao máu xương. Những buổi nói chuyện truyền thống mà ông tham gia không đơn thuần là kể chuyện, mà là trao truyền một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của lý tưởng sống cao đẹp, của trách nhiệm với tương lai dân tộc.
Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Xuân Chạnh vì thế không dừng lại ở phạm vi một cá nhân. Đó là biểu tượng cho cả một thế hệ – những người đã đi qua chiến tranh với tất cả lòng dũng cảm và đức hy sinh. Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về một thời gian cháy nổ thì vẫn luôn âm ỉ cháy, như một chất thiêng được giữ trong trái tim người lính.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dư âm vẫn còn vang vang. Ở đó có những khúc khúc khải hoàn rực rực rỡ nhưng cũng có những nốt nhạc yên lặng neo lại trong số phận con người. Và chính trong thử thách khắc nghiệt, sản phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam được tôi luyện, để rồi khi trở về đời thường, họ vẫn tiếp tục tỏa sáng – không phải dùng hào quang của chiến thắng, mà bằng sức mạnh, tình yêu thương và niềm tin bền bỉ vào những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.



