Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa – Cựu chiến binh Phạm Ngọc Vịnh

Ở xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, bác Phạm Ngọc Vịnh là một trong những cựu chiến binh được bà con trong làng kính trọng và yêu mến. Dáng người không còn nhanh nhẹn như thời trai trẻ, nhưng ánh mắt bác vẫn sáng và đầy nghị lực, như còn in dấu những năm tháng “hoa lửa” – nơi tuổi trẻ của bác đã đi qua bằng tất cả lòng dũng cảm và tinh thần kiên cường.

Bắc Ninh09/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Đồng Kỳ, tỉnh Bắc Ninh, bác Phạm Ngọc Vịnh là một trong những cựu chiến binh được bà con trong làng kính trọng và yêu mến. Dáng người không còn nhanh nhẹn như thời trai trẻ, nhưng ánh mắt bác vẫn sáng và đầy nghị lực, như còn in dấu những năm tháng “hoa lửa” – nơi tuổi trẻ của bác đã đi qua bằng tất cả lòng dũng cảm và tinh thần kiên cường.

Bác Vịnh sinh ra trong một gia đình nông dân giản dị. Tuổi thơ của bác gắn với cánh đồng, con trâu, những buổi chiều chăn thả và tiếng gọi nhau í ới giữa làng quê thanh bình. Nhưng rồi chiến tranh lan rộng, cuộc sống yên ả dần bị thay thế bởi những tin tức dồn dập từ chiến trường. Những người thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ, và bác cũng không ngoại lệ.

Ngày khoác ba lô rời quê, bác đứng thật lâu trước cổng nhà. Mẹ già lặng lẽ nhìn theo, không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe. Bác hiểu rằng, phía trước là những tháng ngày không biết trước điều gì, nhưng phía sau là quê hương cần được bảo vệ.

Trong quân ngũ, bác Phạm Ngọc Vịnh nhanh chóng thích nghi với cuộc sống kỷ luật và khắc nghiệt. Những buổi hành quân xuyên rừng, những đêm ngủ võng giữa mưa rừng, những bữa ăn thiếu thốn… tất cả đã rèn giũa bác trở nên cứng cỏi hơn.

Bác từng kể:
“Ngày đó, gian khổ là chuyện thường. Điều quan trọng nhất là tinh thần – không ai được phép chùn bước.”

Trên chiến trường, bác và đồng đội sống chết có nhau. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng nhanh chóng trở thành anh em ruột thịt. Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, họ kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình – những điều giản dị nhưng tiếp thêm sức mạnh để vượt qua bom đạn.

Có một trận đánh mà bác Vịnh luôn nhớ mãi. Đơn vị của bác nhận nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng trong khu rừng rậm. Địch tấn công liên tục, pháo nổ dồn dập, khói lửa bao trùm. Trong lúc giao tranh ác liệt, một đồng đội của bác bị thương và nằm giữa làn đạn.

Không kịp suy nghĩ nhiều, bác lao ra, bò từng mét dưới làn đạn để kéo đồng đội về phía sau. Đó là khoảnh khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Nhưng với bác, bỏ lại đồng đội là điều không thể.

Sau trận đánh, đơn vị giữ được vị trí nhưng tổn thất không nhỏ. Những người nằm lại mãi mãi nơi chiến trường trở thành nỗi day dứt trong lòng những người còn sống.

Bác thường trầm ngâm khi nhắc lại:
“Chúng tôi may mắn hơn vì được trở về. Nhưng không bao giờ được quên những người đã nằm xuống.”

Trong một lần làm nhiệm vụ sau đó, bác Vịnh bị thương. Những ngày điều trị là khoảng thời gian đầy thử thách, không chỉ vì vết thương thể xác mà còn vì nỗi nhớ đồng đội và chiến trường. Nhưng bằng ý chí kiên cường, bác vượt qua và tiếp tục gắn bó với đơn vị cho đến ngày đất nước thống nhất.

Ngày trở về Đồng Kỳ, bác đi trên con đường làng quen thuộc mà lòng nghẹn lại. Mọi thứ vẫn như xưa, nhưng bác biết mình đã thay đổi – trưởng thành hơn, sâu lắng hơn, và mang theo cả một quá khứ không thể nào quên.

Trở về với cuộc sống đời thường, bác bắt đầu lại từ những điều giản dị: làm ruộng, chăm sóc gia đình, dựng xây cuộc sống. Dù còn mang trong mình những vết thương chiến tranh, bác vẫn luôn lạc quan, cần cù và không ngừng đóng góp cho địa phương.

Bác tích cực tham gia các hoạt động của hội cựu chiến binh, chia sẻ những câu chuyện của mình với thế hệ trẻ. Với bác, đó không chỉ là ký ức, mà còn là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm và sự hy sinh.

Bác thường dặn con cháu:
“Hòa bình là điều quý giá nhất. Phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.”

Câu chuyện của bác Phạm Ngọc Vịnh là một mảnh ghép trong bức tranh lớn của những người lính năm xưa – những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc.

Một thời “hoa lửa” đã lùi xa, nhưng tinh thần của thời ấy vẫn còn đó, hiện hữu trong từng lời kể, từng ánh mắt, và trong chính cuộc sống bình dị mà bác đang gìn giữ mỗi ngày trên quê hương Đồng Kỳ thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn