Câu chuyện thời hoa lửa - Đặng Thùy Trâm: Khúc tráng ca của người thầy thuốc nơi tuyến lửa
Sinh ra trong một gia đình trí thức có truyền thống ngành y tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm vốn có một tuổi trẻ êm đềm và một tương lai xán lạn đang chờ đợi phía trước.
Sinh ra trong một gia đình trí thức có truyền thống ngành y tại Hà Nội, Đặng Thùy
Trâm vốn có một tuổi trẻ êm đềm và một tương lai xán lạn đang chờ đợi phía trước. Nối
nghiệp gia đình, chị thi đỗ và theo học tại trường Đại học Y khoa Hà Nội. Tuy nhiên,
giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất,
mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ và tình yêu quê hương sâu sắc, cô sinh viên y
khoa đã gác lại những giấc mơ riêng. Tốt nghiệp năm 1966, chị tình nguyện xung phong
vào miền Nam chiến đấu, đem theo kiến thức và trái tim nhân ái đến với chiến trường
ác liệt khu V.
Điểm dừng chân và cũng là nơi gắn bó máu thịt nhất với chị là huyện Đức Phổ,
tỉnh Quảng Ngãi. Tại đây, Đặng Thùy Trâm được giao nhiệm vụ phụ trách bệnh xá
huyện, một công việc đòi hỏi sức chịu đựng phi thường. Bệnh xá đóng giữa rừng sâu,
thiếu thốn trăm bề từ thuốc men, bông băng đến dụng cụ y tế, lại thường xuyên phải di
chuyển để tránh các đợt càn quét của địch. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, người nữ
bác sĩ trẻ tuổi vừa trực tiếp phẫu thuật cứu chữa thương binh dưới những giao hào rung
chuyển vì bom đạn, vừa phải tổ chức đường dây tiếp tế, che giấu thương binh và bảo vệ
bệnh xá.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến đi công tác từ vùng núi Ba Tơ về
đồng bằng, chị và các đồng đội bị lính Mỹ phục kích. Để bảo vệ các thương binh và y tá
đi cùng, Đặng Thùy Trâm đã một mình cầm súng chiến đấu thu hút hỏa lực địch và anh
dũng hy sinh khi chưa đầy 28 tuổi. Chị ngã xuống, nhưng cuốn nhật ký giấu trong ba lô
đã được một sĩ quan quân y quân đội Mỹ lưu giữ, để rồi hơn 30 năm sau trở về quê
hương, làm lay động hàng triệu trái tim.



