Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – DẤU ẤN CỐNG HIẾN CỦA BÁC NGUYỄN THẾ LỮ

Gia Lai14/05/2026Nguyễn Thị Bích Ngọc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Bồng Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những ký ức dù đã lùi xa nhưng vẫn cháy âm ỉ trong lòng người như những đốm lửa không bao giờ tắt. Đó là những năm tháng gian khổ mà hào hùng, khi cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

“Thời hoa lửa” – không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà còn là câu chuyện về lòng quả cảm, về tình người, về những ước mơ giản dị được thắp sáng giữa bom đạn. Mỗi con người, mỗi số phận trong thời khắc ấy đều mang trong mình một ngọn lửa riêng – ngọn lửa của niềm tin, của hy vọng và của tình yêu quê hương đất nước.

Đến thăm bác Nguyễn Thế Lữ – Chủ tịch Hội Cựu tù Chính trị, tù cách mạng phường Bồng Sơn – chúng tôi không chỉ tìm gặp một nhân chứng sống của lịch sử, mà còn mong muốn được lắng nghe, được chạm vào những ký ức chân thực của một thời “hoa lửa” đầy gian khổ mà kiêu hãnh.

Trong căn nhà giản dị, câu chuyện của bác mở ra như một thước phim sống động, đưa chúng tôi trở về những năm tháng chiến đấu, bị giam cầm nhưng không khuất phục. Những ngày tháng trong lao tù khắc nghiệt, nơi đòn roi và xiềng xích không thể khuất phục ý chí của người chiến sĩ cách mạng, lại càng hun đúc thêm lòng kiên trung và niềm tin sắt son vào ngày đất nước độc lập.

Bằng giọng kể trầm ấm, chậm rãi nhưng đầy xúc động, bác Nguyễn Thế Lữ tái hiện lại từng lát cắt ký ức – từ những ngày tham gia đội công tác Bồng Sơn hoạt động bí mật trong lòng địch, đến những lần bị bắt giam, tra tấn dã man. Bác kể về những đêm hành quân trong im lặng, những lần vượt qua sự truy lùng gắt gao, và cả khoảnh khắc bị địch bắt khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng ngay cả trong hoàn cảnh nghiệt ngã nhất, ý chí của người chiến sĩ vẫn không hề lung lay.

Trong chốn lao tù, nơi tưởng chừng chỉ có bóng tối và tuyệt vọng, tình đồng chí lại trở thành điểm tựa vững chắc. Những người tù cách mạng đã cùng nhau sẻ chia từng hạt cơm, từng giọt nước, cùng nhau cất lên những bài hát cách mạng để giữ vững tinh thần. Họ biến nhà tù thành “trường học”, nơi truyền cho nhau lý tưởng, niềm tin và lòng yêu nước cháy bỏng.

Đặc biệt, khi nhắc về tuổi trẻ Bồng Sơn, ánh mắt bác như sáng lên. Đó là hình ảnh của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi – mộc mạc, giản dị nhưng mang trong mình ý chí kiên cường. Họ là những giao liên, những chiến sĩ bí mật, những người sẵn sàng rời bỏ mái nhà thân thuộc để dấn thân vào con đường đầy hiểm nguy. Có người chưa kịp viết trọn ước mơ tuổi trẻ, đã phải gửi lại thanh xuân nơi chiến trường hay chốn lao tù. Nhưng chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của phong trào cách mạng, thắp lên ngọn lửa đấu tranh không bao giờ tắt trên mảnh đất Bồng Sơn kiên cường.

Bác chậm rãi nhớ lại: có những đêm dài, tiếng xích sắt va vào nhau vang lên khô khốc, nhưng trong sâu thẳm mỗi con người vẫn luôn sáng lên niềm tin vào ngày mai. Đó là niềm tin rằng dù phải trả giá bằng bao nhiêu đau đớn, tự do rồi sẽ đến, đất nước rồi sẽ thống nhất, và những hy sinh ấy sẽ không bao giờ vô nghĩa.

Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức, mà còn là những bài học sống động về lòng dũng cảm, về sự kiên định và về giá trị của hòa bình. Cuộc gặp gỡ ấy khiến chúng tôi hiểu rằng, độc lập – tự do không phải là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao thế hệ đi trước.

Lắng nghe bác kể chuyện, chúng tôi không chỉ tìm về quá khứ, mà còn như được tiếp thêm một ngọn lửa – ngọn lửa của trách nhiệm và khát vọng cống hiến. Tuổi trẻ Bồng Sơn hôm nay, trong một đất nước hòa bình, không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng vẫn đang tiếp nối tinh thần ấy bằng những hành động thiết thực: học tập, lao động, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Đó là lời nhắc nhở để mỗi người trẻ biết sống xứng đáng hơn, biết trân trọng hơn những gì mình đang có, và biết tiếp nối những giá trị cao đẹp mà thế hệ cha anh đã dày công vun đắp.

Để rồi, ngọn lửa của một thời “hoa lửa” sẽ không bao giờ lụi tắt, mà sẽ tiếp tục cháy sáng – âm ỉ nhưng bền bỉ – trong trái tim của mỗi người, soi đường cho hiện tại và thắp sáng tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – DẤU ẤN CỐNG HIẾN CỦA BÁC NGUYỄN THẾ LỮ | Câu chuyện thời hoa lửa