Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa đồng chí Phạm Văn Tiệu

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA ĐỒNG CHÍ PHẠM VĂN TIỂU – TUỔI TRẺ LÊN ĐƯỜNG VÌ TỔ QUỐC

Thanh Hóa27/01/2026Phạm Văn Tú (Đoàn xã Phú Lệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
ĐỒNG CHÍ PHẠM VĂN TIỂU – TUỔI TRẺ LÊN ĐƯỜNG VÌ TỔ QUỐC

Những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tiếng bom chưa ngớt trên những cánh rừng, dòng sông miền Tây Nam Bộ, có một chàng trai người bản Páng, xã Phú Lệ, mang trong tim tình yêu nước nồng nàn, đã viết nên câu chuyện đẹp của tuổi trẻ thời hoa lửa. Đó là đồng chí Phạm Văn Tiểu – người lính nhập ngũ khi mới 17 tuổi, độ tuổi mà nhiều bạn bè cùng trang lứa còn đang cắp sách đến trường, chưa kịp hiểu hết hai chữ “hy sinh”.

Sinh ra và lớn lên ở bản Páng, xã Phú Lệ – một vùng quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng, tuổi thơ của Phạm Văn Tiểu gắn liền với nương rẫy, với những bữa cơm độn sắn, độn ngô, và cả những câu chuyện về cán bộ, bộ đội bám bản, bám dân, chiến đấu bảo vệ quê hương. Những năm ấy, chiến tranh để lại trên mảnh đất Phú Lệ không ít đau thương: nhà cháy, ruộng hoang, người thân ngã xuống. Chính từ những mất mát đó, trong lòng cậu bé Tiểu sớm nhen nhóm một khát vọng giản dị mà lớn lao: được khoác áo lính, được cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Năm ấy, khi vừa tròn 17 tuổi, Phạm Văn Tiểu viết đơn xin nhập ngũ. Thân hình gầy gò, cân nặng không đủ tiêu chuẩn theo quy định, lá đơn của anh từng khiến nhiều người lo lắng. Gia đình thương con còn nhỏ, sức vóc chưa đảm bảo; cán bộ tuyển quân cũng đắn đo trước vóc dáng mảnh khảnh của chàng trai trẻ. Nhưng ánh mắt kiên định, giọng nói chắc nịch và tinh thần quyết tâm của Tiểu đã khiến tất cả phải lặng đi. Anh nói một câu mộc mạc mà chân thành:
“Đất nước còn chiến tranh, con còn sức thì con xin đi. Con gầy nhưng con không sợ gian khổ.”

Và rồi, bằng tinh thần yêu nước nồng nàn, bằng nhiệt huyết của tuổi trẻ, Phạm Văn Tiểu đã được chấp nhận lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn anh đi, bản Páng như lặng hơn thường ngày. Mẹ anh giấu nước mắt trong vạt áo, cha anh siết chặt tay con trai, chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi cho trọn nghĩa với nước, với dân.” Chiếc ba lô đơn sơ, bộ quân phục còn rộng so với thân người, nhưng bước chân người lính trẻ thì vững vàng, không ngoái lại.

Phạm Văn Tiểu được biên chế về Tiểu đoàn 307, Trung đoàn 1, trực thuộc Quân khu 9 – đơn vị chủ lực chiến đấu trên chiến trường Tây Nam Bộ đầy khắc nghiệt. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách không hề dễ dàng với một chàng trai chưa đủ cân nặng. Hành quân băng rừng, lội sông, mang vác nặng, luyện tập cường độ cao… có lúc tưởng chừng như vượt quá sức chịu đựng. Nhưng Tiểu chưa một lần kêu ca, chưa một lần xin lùi bước. Anh tập nhiều hơn đồng đội, ăn dè sẻn hơn, tranh thủ từng phút nghỉ ngơi để rèn thể lực.

Trong gian khổ, tinh thần đồng đội đã trở thành điểm tựa lớn lao. Những người lính trong Tiểu đoàn 307 gọi Tiểu bằng cái tên thân thương: “thằng út của đơn vị”. Nhưng chính “thằng út” ấy lại là người luôn xung phong nhận việc khó, việc nặng. Trên những chặng hành quân dài, khi đồng đội mệt mỏi, Tiểu thường động viên bằng những câu nói giản dị, chân thành. Trong chiến đấu, anh luôn giữ vững kỷ luật, chấp hành mệnh lệnh, không quản hiểm nguy.

Chiến trường Quân khu 9 khốc liệt, mưa nắng thất thường, bệnh tật, thiếu thốn đủ bề. Có những đêm đóng quân giữa rừng sâu, nghe tiếng côn trùng hòa lẫn tiếng pháo vọng xa, Tiểu nhớ quê, nhớ bản Páng, nhớ dáng mẹ ngồi bên bếp lửa. Nhưng nỗi nhớ ấy không làm anh chùn bước, mà trở thành động lực để anh vững vàng hơn nơi tuyến lửa. Anh hiểu rằng, mỗi bước chân của người lính là một bước tiến gần hơn đến hòa bình.

Qua từng trận đánh, từng nhiệm vụ, Phạm Văn Tiểu dần trưởng thành. Từ cậu thanh niên gầy gò ngày nhập ngũ, anh trở thành người lính rắn rỏi, bản lĩnh, được chỉ huy và đồng đội tin tưởng. Tuổi trẻ của anh đã được tôi luyện trong lửa đạn, trong tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Chiến tranh rồi cũng lùi xa, nhưng câu chuyện về đồng chí Phạm Văn Tiểu – chàng trai bản Páng nhập ngũ khi mới 17 tuổi, dù không đủ cân nặng nhưng đủ ý chí, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến – vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa, sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để viết nên trang sử hào hùng cho dân tộc.

Hôm nay, trong hòa bình, nhắc lại câu chuyện ấy để thêm trân trọng quá khứ, thêm biết ơn những người đã hy sinh thầm lặng, và để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: lòng yêu nước không nằm ở lời nói lớn lao, mà được thể hiện bằng hành động, bằng trách nhiệm với Tổ quốc, với quê hương, trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn