CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ
Chiến tranh đi qua rừng, qua núi, và cả qua những dòng sông. Có những con sông ban ngày hiền lành như mọi dòng nước khác, nhưng khi đêm xuống lại trở thành con đường sống còn. Ở đó, mỗi chuyến đò không chỉ chở người, mà còn chở theo sự đánh đổi thầm lặng.
Nghĩa là người chèo đò. Anh không mang quân hàm cao, không trực tiếp cầm súng, nhưng nhiệm vụ của anh là đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt qua sông trong những đêm tối. Con đò của anh nhỏ, mỏng manh trước sóng nước, nhưng phải đi qua những khúc sông luôn nằm trong tầm theo dõi của địch.
Ban ngày, con đò được giấu kín dưới những tán cây rậm ven bờ. Ban đêm, nó lặng lẽ rời bến, không đèn, không tiếng động lớn, chỉ có tiếng mái chèo khẽ chạm vào mặt nước.
Ở bờ bên kia, có một cô gái tên Lý. Cô làm nhiệm vụ nhận người và hàng, rồi dẫn họ vào những con đường an toàn. Công việc của cô bắt đầu khi con đò cập bến, và kết thúc khi tất cả đã khuất vào rừng.
Họ không sống cùng một nơi, nhưng gắn với nhau bằng chính dòng sông đó.
Lần đầu Nghĩa nhìn rõ mặt Lý là vào một đêm trăng mờ. Khi con đò vừa cập bến, cô tiến lại, giúp đỡ một thương binh xuống thuyền. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt cô, lộ ra vẻ mệt mỏi nhưng rất bình tĩnh.
Nghĩa chỉ kịp nghe cô nói
“Đưa sang an toàn rồi”
Anh gật đầu, quay thuyền trở lại ngay.
Những chuyến đò tiếp tục, đêm này qua đêm khác. Họ gặp nhau rất nhanh, chỉ đủ để trao đổi vài câu cần thiết.
“Bao nhiêu người”
“Bảy, có hai thương binh nặng”
“Đường bên này ổn không”
“Ổn, đi nhanh”
Không có lời thừa. Không có thời gian để dừng lại.
Nhưng dần dần, giữa những lần gặp ngắn ngủi đó, họ bắt đầu nhận ra nhau. Không phải bằng tên, mà bằng cách làm việc, bằng giọng nói, bằng sự chắc chắn trong từng động tác.
Một đêm, nước sông dâng cao, chảy xiết hơn bình thường. Chuyến đi trở nên nguy hiểm hơn.
Khi con đò cập bến, Lý bước xuống nước để giữ thuyền. Sóng mạnh khiến cô chao đảo. Nghĩa nhanh tay giữ lại, hai người chỉ chạm nhau trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Lý đứng vững, nói
“Cẩn thận, hôm nay nước mạnh”
Nghĩa đáp
“Ừ, bên này cũng vậy”
Họ buông tay ra ngay, như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng từ đó, mỗi khi cập bến, Nghĩa luôn để ý đến bước chân của Lý dưới nước. Còn Lý, mỗi lần thuyền rời đi, đều đứng lại lâu hơn một chút, nhìn theo cho đến khi con đò khuất hẳn.
Một lần, lịch vận chuyển thay đổi đột ngột. Nghĩa phải đưa một chuyến hàng gấp qua sông vào giờ không quen thuộc.
Anh đến bến, nhưng không thấy Lý.
Chỉ có một người khác thay cô làm nhiệm vụ.
Nghĩa hỏi
“Người thường trực đâu”
Người kia trả lời ngắn
“Bị thương, đang ở phía trong”
Không có thêm thông tin.
Chuyến đò vẫn phải đi.
Những đêm sau, Lý không xuất hiện.
Dòng sông vẫn chảy, con đò vẫn qua lại, nhưng bến bên kia không còn người quen.
Nghĩa không hỏi thêm nữa. Ở nơi đó, nhiều câu hỏi không có câu trả lời.
Chiến tranh kết thúc.
Dòng sông trở lại với vẻ bình thường của nó. Ban ngày, trẻ con tắm, người lớn giặt giũ, thuyền bè qua lại không còn phải giấu mình trong bóng tối.
Nghĩa không còn chèo đò ban đêm nữa. Anh vẫn sống gần con sông, nhưng cuộc sống đã khác.
Một ngày, trong lúc sửa lại con đò cũ, anh thấy một người phụ nữ đứng ở bờ bên kia.
Cô bước xuống, đi qua chiếc cầu gỗ mới dựng.
Đến gần, Nghĩa nhận ra.
Lý.
Cô đi chậm, chân vẫn còn dấu vết của một chấn thương cũ.
Họ đứng đối diện nhau, không ai nói ngay.
Cuối cùng, Lý lên tiếng
“Dòng sông… giờ dễ đi hơn rồi”
Nghĩa gật đầu
“Ừ, không cần chèo đêm nữa”
Một khoảng lặng.
Không có lời hỏi thăm dài, không kể lại những gì đã qua. Nhưng cả hai đều biết, họ từng là hai đầu của một con đường nguy hiểm, từng giữ cho nhau hoàn thành nhiệm vụ mà không cần gọi tên.
Có những con người gắn bó với nhau chỉ qua những lần gặp rất ngắn, nhưng lại đủ để nhớ cả đời.
Giữa thời hoa lửa, có những dòng sông không ngủ, và có những con người đã đi qua nó trong im lặng. Khi chiến tranh qua đi, điều còn lại không phải là những chuyến đò, mà là ký ức về một người từng đứng ở bờ bên kia, chờ mình cập bến an toàn.


