Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA "HỒI ỨC NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRANH"

Bắc Ninh03/06/2026Chi đoàn 11A8- THPT Yên Dũng 1. (Chi đoàn 11A8- THPT Yên Dũng 1.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Dương Xuân Lộc sinh năm 1953, tại thôn Thành Long, xã Yên Lư, huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang. Quê hương ông là một vùng đất thuần nông, nơi những cánh đồng lúa trải dài, nơi con người sống chan hòa, gắn bó với ruộng vườn và làng xóm. Tuổi thơ của ông trôi qua trong những ngày tháng còn nhiều thiếu thốn, nhưng thấm đượm tình làng nghĩa xóm và lòng yêu quê hương đất nước được hun đúc từ những câu chuyện kể bên bếp lửa của cha ông.

Những năm cuối thập niên 60 của thế kỉ XX, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, tiếng bom đạn không chỉ vang lên ở chiến trường xa xôi mà còn vọng về từng miền quê yên bình. Tin tức về những người con lên đường nhập ngũ, những lá thư gửi về từ tiền tuyến, những tấm giấy báo tử… đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực trong lòng người dân. Trước hoàn cảnh đất nước còn chia cắt, tuổi trẻ không cho phép ông Lộc đứng ngoài cuộc.

Năm 1970, khi mới tròn mười bảy tuổi – độ tuổi mà nhiều người vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường – ông Dương Xuân Lộc đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, ông mang theo trong ba lô là vài bộ quần áo, chút lương khô, và hơn hết là niềm tin sắt đá vào ngày đất nước thống nhất. Hình ảnh người mẹ đứng lặng bên bờ tre, người cha cố giấu nước mắt, đã trở thành ký ức không bao giờ phai trong tâm trí người lính trẻ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường miền Trung, tham gia chiến đấu tại Quảng Trị – một trong những chiến trường khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến. Thành cổ khi ấy không chỉ là một công trình lịch sử, mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường, nơi mỗi mét vuông đất đều phải đánh đổi bằng máu của biết bao chiến sĩ.

Ở đó, ông Lộc cùng đồng đội sống trong điều kiện vô cùng gian khổ: thiếu lương thực, thiếu thuốc men, ngày đêm đối mặt với bom đạn và sự tàn khốc của chiến tranh. Những người lính trẻ phải đào hầm trú ẩn, chiến đấu trong mưa nắng thất thường, nhiều khi chỉ có vài giờ nghỉ ngơi ngắn ngủi giữa những đợt giao tranh căng thẳng. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau bằng những lời nói giản dị mà ấm áp.

Trong một trận chiến ác liệt tại thành cổ, ông Dương Xuân Lộc bị thương nặng do bom đạn của địch. Vết thương ấy đã cướp đi một phần sức khỏe của ông, để lại di chứng suốt cuộc đời. Ông trở thành thương binh, mang trên mình dấu tích của chiến tranh – không chỉ là những vết sẹo trên cơ thể, mà còn là những ký ức đau đáu không thể nào quên về đồng đội đã ngã xuống.

Ngày đất nước dần yên tiếng súng, ông được trở về quê hương. Chiến tranh kết thúc, nhưng với người thương binh như ông Lộc, cuộc chiến với những đau đớn thể xác và khó khăn đời sống mới chỉ bắt đầu. Trở về thôn Thành Long, ông tiếp tục lao động sản xuất trong điều kiện sức khỏe hạn chế. Dẫu vậy, ông chưa bao giờ than vãn hay oán trách số phận. Với ông, được sống và trở về sau chiến tranh đã là một điều may mắn so với nhiều đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường Quảng Trị.

Trong cuộc sống đời thường, ông Dương Xuân Lộc là một người giản dị, hiền lành và giàu lòng nhân ái. Ông tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương, thường xuyên kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến tranh gian khổ, để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Mỗi câu chuyện ông kể không hề bi lụy, mà lặng lẽ, chân thành, đủ để người nghe cảm nhận được giá trị to lớn của độc lập, tự do.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, vết thương cũ vẫn thỉnh thoảng đau nhức, ông Lộc vẫn giữ cho mình tinh thần của một người lính năm xưa: kiên cường, lạc quan và đầy trách nhiệm. Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho sự hy sinh thầm lặng của hàng triệu người lính Việt Nam trong chiến tranh.

Kí sự về thương binh Dương Xuân Lộc không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ hôm nay và mai sau: hãy biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm với đất nước, bởi phía sau cuộc sống yên bình là biết bao con người đã hiến dâng cả tuổi trẻ và máu xương của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn