CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- HŨ GẠO NUÔI QUÂN CỦA BÀ NỘI
Ở mảnh đất miền Trung nắng cháy da người, nơi những con đường làng luôn in hằn vết xích xe tăng địch, có một căn nhà tranh nhỏ nằm nép mình bên rặng tre già. Đó là nhà của bà nội. Giữa thời buổi loạn lạc, khi cái đói và cái chết luôn rình rập, tài sản quý giá nhất của nội không phải là vàng bạc, mà là một hũ sành cũ kỹ đặt ở góc bếp – nơi chứa đựng "lòng dân" dành cho bộ đội.
Nội sống thanh bạch, bữa cơm hằng ngày chỉ quanh quẩn với củ khoai, khúc sắn lùi tro. Thế nhưng, cứ mỗi lần nấu cơm, trước khi đổ gạo vào nồi, nội lại cung kính bốc một nắm thật đầy bỏ vào chiếc hũ sành. Nội gọi đó là "hũ gạo tiết kiệm nuôi quân". Nội bảo: "Mình đói một bữa không chết, nhưng các con ngoài rừng đói thì lấy sức đâu mà đánh giặc." Những hạt gạo trắng trong, thơm mùi nắng mới là tất cả tình yêu thương và sự chắt chiu mà nội dành cho những đứa con xa lạ đang dâng hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Một chiều đông xám xịt, giặc vào làng càn quét. Chúng sục sạo khắp nhà nội, lục tung từng thúng khoai, mẹt sắn. Khi phát hiện ra hũ gạo đầy ắp ở góc bếp, tên chỉ huy gầm lên, cho rằng nội tiếp tế cho Việt Cộng. Hắn nhấc bổng hũ sành, thẳng tay đập xuống nền đất cứng. Tiếng gốm vỡ khô khốc vang lên, những hạt gạo quý giá văng tung tóe, trộn lẫn vào bùn đất và cát bụi. Chúng cười đắc thắng rồi bỏ đi, để lại nội đứng lặng im giữa gian bếp tan hoang.
Khi bóng giặc vừa khuất sau lũy tre, nội không khóc. Nội bình thản ngồi xuống, đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết đồi mồi bắt đầu tỉ mẩn nhặt nhạnh từng hạt gạo rơi. Nội nhặt cả những hạt đã lấm lem bụi đất, bỏ vào rổ rồi đem sàng sảy, vo sạch đến mấy lần nước. Đêm đó, dưới ánh trăng mờ đục, nội nhóm bếp lửa. Nồi cơm trắng ngần, nghi ngút khói được nội gói cẩn thận vào lá chuối, chờ người giao liên đến để chuyển ra vùng căn cứ. Bát cơm ấy không chỉ có vị ngọt của gạo, mà còn có cả vị mặn của mồ hôi, sự kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc của một người bà dành cả đời phụng sự cách mạng. Hũ gạo của nội có thể bị đập vỡ, nhưng ý chí và tình yêu đất nước trong lòng nội thì không một sức mạnh nào có thể tiêu diệt được. Cho đến tận ngày hòa bình, câu chuyện về "hũ gạo tiết kiệm" của nội vẫn luôn được các chiến sĩ nhắc lại như một minh chứng cho sức mạnh vĩ đại của hậu phương – nơi bắt nguồn của mọi chiến công lừng lẫy.



