Câu chuyện thời hoa lửa-Huỳnh Văn Mười-ấp Ngãi Thuận, xã Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên người kể: Huỳnh Văn Mười
Năm sinh: 1945
Địa chỉ: ấp Ngãi Thuận, xã Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp
Những hoài niệm về thời khói lửa gian lao chưa một phút giây nào nguôi gạt trong tâm trí tôi. Khi tuổi xuân còn tràn đầy sức sống, tôi gác lại những ngày yên bình nơi xóm làng Ngãi Thuận để xông pha vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, gánh trên vai trọng trách bảo vệ quê hương.
Đời lính thời đó chật vật và gian khổ khôn cùng. Tôi cùng các đồng chí phải sinh sống miệt mài nơi rừng sâu nương náu, thiếu thốn đủ bề từ cái ăn cho đến thức uống. Có những ngày dài, khẩu phần ăn chỉ vỏn vẹn cơm độn sắn chấm muối, nguồn nước giải khát phải chắt chiu từ suối. Nhiều đêm ròng, đơn vị phải băng rừng hành quân xuyên qua những tọa độ bom dội dày đặc, hiểm nguy rình rập trong từng bước chân.
Ký ức nhói đau nhất hằn sâu trong tâm khảm tôi là lần đơn vị rơi vào trận phục kích của địch. Tôi bị giặc bắt và giam giữ tại nhà tù Phú Quốc, trải qua biết bao đòn tù rát mặt và nỗi đày đọa tủi nhục. Thế nhưng, nhờ chí khí thép và may mắn, tôi đã kiên cường sống sót vượt qua. Hòa bình lặp lại, tôi trở về mái nhà xưa với muôn vàn vết sẹo trên thân thể, nhưng chưa một lần thở than hay hối hận về con đường mình đã chọn.
Ngoảnh lại chặng đường gian nan đã qua, lòng tôi dâng trào muôn vàn cảm xúc lắng đọng. Chiến tranh qua đi nhưng giá trị của hai chữ "hòa bình" chưa bao giờ thôi thiêng liêng. Lịch sử với thế hệ chúng tôi không phải là những trang sách vô hồn, mà được đúc kết từ máu, mồ hôi và cả tuổi thanh xuân gửi lại nơi chiến trường. Ngắm nhìn đất nước hôm nay bình yên, con cháu hăng hái học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm để tiếp nối lý tưởng của thế hệ đi trước, tôi cảm thấy lòng mình tràn ngập sự thanh thản và tự hào.


