Câu chuyện thời hoa lửa-Huỳnh Văn Mười-Ấp Ngãi Thuận, xã Thân Cửu Nghĩa, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên người kể: Huỳnh Văn Mười
Năm sinh: 1945
Địa chỉ: Ấp Ngãi Thuận, xã Thân Cửu Nghĩa, tỉnh Đồng Tháp
Những hoài niệm về thời chiến đấu gian lao nơi vùng đất Tiền Giang chưa một giây phút nào nguôi gạt trong trí nhớ tôi. Ngày ấy, khi sức trẻ còn tràn đầy, tôi rời gia đình mang theo tình yêu đất nước tha thiết và một chí khí sắt đá: quyết tâm giữ vững mảnh đất quê hương.
Cuộc sống gian khổ thời đó hằn sâu trong từng chặng đường chiến đấu. Tôi cùng các đồng chí phải dầm mình băng qua những cánh đồng mênh mông, lội qua muôn vàn kênh rạch chằng chịt, nhiều khi phải ẩn nấp miệt mài trong rừng rậm để né tránh sự lùng sục gắt gao từ kẻ thù. Bữa ăn thường nhật chỉ đơn sơ vài vắt cơm nguội chấm muối hột, giọt nước uống phải chắt chiu từng gạt từ dòng sông. Những đêm mưa bão rát mặt, xối xả làm bộ quần áo trên người ướt sũng, lạnh buốt đến tận xương tủy, nhưng không một ai chần chừ hay xao nhãng nhiệm vụ. Giữa trùng trùng nguy biến, điều vô giá nhất khắc sâu trong tâm khảm tôi chính là tình đồng chí thiêng liêng. Anh em coi nhau như ruột thịt, nhường nhịn từng miếng ăn nhỏ, chăm sóc nhau lúc trúng đạn, tiếp thêm động lực cho nhau vượt qua ranh giới sống chết. Dù gian nan bủa giăng, tôi và đồng đội vẫn vẹn nguyên tinh thần lạc quan cùng niềm tin mãnh liệt vào ngày giải phóng toàn vẹn.
Ngoảnh lại chặng đường dài đã đi qua, lòng tôi dâng trào bao niềm xao xuyến khó tả. Lịch sử không phải là những trang sách vô hồn, mà được đánh đổi bằng xương máu, mồ hôi và cả tuổi thanh xuân lỡ dở của thế hệ chúng tôi. Chiêm ngưỡng quê hương hôm nay sống trong bình yên, độc lập, tôi mỉm cười nhẹ nhõm vì biết rằng sự đánh đổi năm xưa đã mang lại quả ngọt vô giá. Nhìn thế hệ trẻ hôm nay đang hăng hái vươn lên, sống có hoài hoài hoài và trách nhiệm để dựng xây quê nhà ngày càng đổi mới, tôi tin rằng những hy sinh của chúng tôi năm xưa đã đơm hoa kết trái vẹn tròn.


