Câu chuyện thời hoa lửa: Khi chiến thắng thôi thúc lòng người.
Đôi dòng sông Thoa và Trà Câu như hai dải lụa xanh quấn quanh làng Thủy Triều (nay là tổ dân phố Thủy Triều, P.Trà Câu, Quảng Ngãi), lặng lẽ chứng kiến bao gian lao đồng thời khắc ghi tinh thần bất khuất của người dân nơi đây.
Năm 1964, trong ký ức của ông Võ Ngọc Thanh, trận đánh tại Thủy Triều vẫn rực cháy như mới hôm qua. Khi đó, ông cùng 5 chiến sĩ Đại đội 219, dưới sự chỉ huy của ông Ngô Đức Tấn, bí mật đột nhập vào ấp chiến lược. Tại đây, họ vừa huấn luyện du kích, vừa cải tạo hệ thống giao thông hào thành thế trận liên hoàn, sẵn sàng chống lại mọi cuộc càn quét.
Sáng ngày 12/10/1964, lực lượng đối phương chia hai mũi tiến công vào làng. Khi địch áp sát, bộ đội và du kích đồng loạt nổ súng, khiến đối phương hoảng loạn tháo chạy, bỏ lại nhiều vũ khí, trong đó có hơn chục khẩu súng AR-15. Dù sau đó địch tổ chức nhiều đợt phản công với pháo binh yểm trợ, tất cả đều thất bại trước ý chí kiên cường của quân và dân. Đặc biệt, sau trận đánh, chỉ huy Ngô Đức Tấn còn yêu cầu cứu chữa cho cả thương binh phía bên kia, thể hiện tấm lòng nhân hậu giữa chiến tranh khốc liệt.
Chiến thắng Thủy Triều không chỉ mang lại vũ khí mà còn khơi dậy tinh thần chiến đấu mãnh liệt. Tuy nhiên, để trả đũa, đối phương đã huy động lực lượng lớn gồm bộ binh, xe tăng, tàu chiến và máy bay ném bom, biến ngôi làng ven sông thành biển lửa suốt ba ngày đêm. Dẫu vậy, người dân vẫn kiên cường bám trụ. Bà Võ Thị Hạnh, khi ấy mới 19 tuổi, ngày ngày gánh cơm nước ra công sự tiếp tế cho bộ đội, rồi sau đó trực tiếp tham gia du kích, cùng dân làng chiến đấu đến ngày giải phóng.
Từ chiến thắng ấy, làng Thủy Triều như bừng tỉnh, thôi thúc nhiều thanh niên lên đường nhập ngũ. Trong số đó có ông Nguyễn Dư – một con người với số phận đầy bi kịch. Vì hoàn cảnh gia đình, ông phải ở lại chăm sóc mẹ già mù lòa và lập gia đình sớm. Nhưng không lâu sau, ông bị bắt đi quân dịch vào tận Phú Yên. Khi làng nổi dậy, người vợ trẻ đã vượt hàng trăm cây số vào báo tin. Hai vợ chồng đành nói dối để ông được về phép, và giây phút đoàn tụ ngắn ngủi trở thành ký ức khắc sâu trong đời.
Trở về quê, ông Dư nhanh chóng tham gia du kích, sửa chữa vũ khí và trực tiếp chiến đấu. Tuy nhiên, trong một trận đánh, ông bị bắt giam. Nỗi đau lớn nhất ập đến khi ông hay tin vợ mình đã thiệt mạng vì bom đạn, để lại con thơ và người mẹ già. May mắn được giải cứu trong một cuộc tập kích táo bạo, ông tiếp tục lên đường chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất.
Câu chuyện về làng Thủy Triều không chỉ là một chiến công quân sự mà còn là bản anh hùng ca về lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và những hy sinh thầm lặng của con người Việt Nam. Một mai… rồi, khi thời gian phủ bụi lên mọi dấu vết, ký ức ấy vẫn sẽ cháy mãi như ngọn lửa không bao giờ tắt.



