Câu chuyện thời hoa lửa - Khúc tráng ca "Mãi mãi tuổi hai mươi" - Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc
ĐƠN VỊ: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
Câu chuyện thời hoa lửa - Khúc tráng ca "Mãi mãi tuổi hai mươi" - Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn có thể xé toạc bất kỳ khoảnh khắc bình yên nào, vẫn có những con người chọn xếp lại bút nghiên để bước ra nơi tuyến lửa – không phải vì thù hận, mà để bảo vệ sự sống và tự do của dân tộc. Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là một khúc tráng ca hào hùng nhưng cũng đầy chất thơ, khắc họa chân dung một thế hệ trí thức trẻ mang trong mình lý tưởng sống cao đẹp và tình yêu Tổ quốc vô bờ bến.
Câu chuyện được chia sẻ bởi sinh viên Nguyễn Lê Bảo Thương - lớp Quản lý nhà nước 47B
Sinh ra và lớn lên trong một gia đình thợ thủ công nghèo tại Hà Nội, anh sớm bộc lộ một trí tuệ lỗi lạc. Là học sinh giỏi Văn xuất sắc nhất toàn miền Bắc, rồi trở thành sinh viên ưu tú của khoa Toán – Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh đứng trước cơ hội du học và một tương lai xán lạn. Nhưng khi Tổ quốc cần, ngày 6 tháng 9 năm 1971, người thanh niên tài hoa ấy đã gác lại giấc mơ giảng đường, khoác lên mình màu xanh áo lính để tiến về chiến trường miền Nam ác liệt. Anh ra đi mang theo khát vọng cháy bỏng: dâng hiến tuổi thanh xuân để đổi lấy hòa bình.
Trong suốt những chặng đường hành quân gian khổ, dưới những cơn mưa rừng xối xả hay cái nắng rát da miền Trung, hành trang không thể thiếu của anh là cuốn sổ tay nhỏ mang tên "Chuyện đời". Giữa đạn bom khốc liệt, những trang nhật ký ấy không vương chút bi lụy, mà tràn ngập tình yêu cuộc sống, tình yêu lứa đôi trong sáng và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Cuốn nhật ký dừng lại ở ngã ba Đồng Lộc ngày 3 tháng 6 năm 1972, với lời nhắn nhủ thiết tha gửi lại hậu phương: "Đêm nay tôi đi - Nhất định có ngày trở về Thủ đô yêu quý của lòng tôi", khẳng định một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi.
Nhưng rồi, lời hẹn ước ấy đã hóa thành vĩnh cửu. Ngày 30 tháng 7 năm 1972, tại Thành cổ Quảng Trị, anh đã anh dũng ngã xuống khi tuổi đời chưa tròn hai mươi. Sự ra đi ấy không phải là dấu chấm hết. Máu xương anh hòa vào lòng đất thiêng, góp phần dệt nên đài hoa chiến thắng. Anh đã sống trọn vẹn những tháng năm rực rỡ nhất của đời người, biến lý tưởng dâng hiến thành một biểu tượng bất tử về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng cuốn nhật ký ngày ấy đã được xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi hai mươi", âm thầm lan tỏa và trở thành ngọn lửa thắp sáng tâm hồn bao thế hệ. Từng dòng chữ của anh vẫn chân thành và rực cháy, như một lời nhắc nhở sâu sắc rằng: có những giá trị không bao giờ cũ - đó là lòng yêu nước, sự hy sinh và lý tưởng sống cống hiến vì một ngày mai tươi sáng.
Đối với tuổi trẻ hôm nay, hình ảnh liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc không chỉ là một ký ức lịch sử hào hùng, mà còn là một tấm gương sáng ngời để soi chiếu chính mình. Sống sao cho xứng đáng với cái giá của hòa bình, giữ gìn và dựng xây đất nước không chỉ bằng lời nói mà bằng nỗ lực học tập, rèn luyện mỗi ngày. Để rồi, giữa nhịp sống hiện đại, ta vẫn nghe vang vọng tiếng gọi thiêng liêng của thế hệ đi trước, tiếp thêm sức mạnh để viết tiếp những ước mơ còn dang dở, giữ cho ngọn lửa "tuổi hai mươi" mãi mãi rực rỡ.



