Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – KÝ ỨC HÀO HÙNG TỪ CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Nhân chứng lịch sử: Hạ sĩ quan Nguyễn Văn Thế Sinh năm 1964 – Ấp Long Hưng 2 Tham gia chiến trường Campuchia khi mới 18 tuổi

Vĩnh Long19/11/2025Đoàn xã Hòa Minh (Xã Hoà Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính năm xưa, chiến trường Campuchia hiện lên như một dấu ấn không thể phai mờ – nơi tuổi trẻ được thử thách trong khói lửa và cũng là nơi tình đồng đội, nghĩa quốc tế sáng ngời. Với Hạ sĩ quan Nguyễn Văn Thế, sinh năm 1964, quê tại ấp Long Hưng 2, những năm tháng tham gia chiến trường Campuchia khi mới 18 tuổi đã trở thành câu chuyện đời, câu chuyện lính mà ông luôn trân trọng, gìn giữ và kể lại cho thế hệ trẻ hôm nay.

Tuổi 18 khoác áo lính – Gác lại những ước mơ tuổi trẻ

Năm 1982, khi vừa tròn 18 tuổi – độ tuổi đáng lẽ chỉ gắn với học hành, với những khát khao thanh xuân trong sáng – Nguyễn Văn Thế đã lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Tham gia huấn luyện, học tập 03 tháng tại Sóc Trăng, rồi về Chi Lăng (An Giang).

Từ ngày 10/3/1983 chàng thanh niên ấp Long Hưng 2 – Nguyễn Văn Thế, chàng thanh niên gầy nhưng giàu nghị lực được biên chế vào đơn vị và nhanh chóng hành quân sang nước bạn Campuchia, tham gia nhiệm vụ giúp bạn đánh đổ chế độ diệt chủng Pol Pot, bảo vệ nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa chiến tranh.

Ông tham gia cùng đồng đội chống giặc tại Sư đoàn 330, Trung đoàn 4, Đại đội 9, D12.

Chiến trường máu lửa – nơi tuổi trẻ được thử lửa

Những ngày đầu đặt chân lên đất bạn, đạn bom còn vang vọng, khói lửa vẫn chưa tan. Ông Thế cùng đồng đội trải qua những cuộc hành quân dài ngày, băng rừng vượt suối, đối mặt với muôn vàn hiểm nguy: Những trận phục kích bất ngờ của tàn quân Pol Pot, Thiếu thốn lương thực, thuốc men, Sốt rét rừng hành hạ, Và những mất mát không thể nào quên của đồng đội.

Ông Thế từng kể: “Có những đêm ngủ giữa rừng, ba lô làm gối, súng đặt ngang ngực, chỉ cần nghe tiếng động là bật dậy ngay. Mình còn trẻ, nhưng hiểu rằng chỉ một sơ sẩy là không bao giờ trở về.”

Thế nhưng cũng chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên thiêng liêng. Họ chia nhau từng viên thuốc, từng miếng lương khô, từng ca nước ít ỏi giữa cái nắng cháy rừng.

Chiến trường K là chiến trường khóc liệt, thiếu thốn rất nhiều; trong lúc kháng chiến đồng đội hy sinh rất nhiều vì sốt rét rừng, do địch bắn; rất nhiều khó khăn, gian khổ.

Tinh thần quốc tế cao cả – vì hòa bình của nhân dân Campuchia

Đơn vị của Hạ sĩ quan Nguyễn Văn Thế không chỉ chiến đấu mà còn giúp dân Campuchia dựng lại phum sóc, dọn sạch mìn, canh giữ mùa màng, hỗ trợ kết nối lại cuộc sống bình yên cho người dân. Tình cảm quân – dân ấm áp ấy là nguồn động viên lớn lao giúp ông và đồng đội vượt qua những nhọc nhằn, giữ vững tinh thần quốc tế trong sáng.

Trong giai đoạn chiến đấu thời gian 02 năm ông được về phép 01 lần rồi tiếp tục quay lại chiến trường để cùng đồng đội đánh quân diệt chủng.

Trở về quê hương – mang theo vết thương nhưng đầy tự hào

Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, ông Thế trở về Long Hưng 2 với nhiều ký ức khó quên. Những vết thương trong người, những đêm mất ngủ vì tiếng bom đạn còn ám ảnh… nhưng hơn hết là niềm tự hào vì đã góp phần nhỏ bé bảo vệ biên giới Tây Nam, giúp nước bạn hồi sinh sau đêm trường diệt chủng.

Ông trở về làm Tổ trưởng tổ tự quản tại địa phương được 01 thời gian rồi lập gia đình, làm thuê nhiều công việc khác nhau. Hiện tại ông là người nông dân hiền lành, cần cù, sống chan hòa với bà con trong xóm. Hôm nay, dù mái tóc đã bạc, bước chân đã chậm hơn, nhưng tinh thần người lính năm xưa vẫn còn nguyên trong ông – chân thành, kiên cường, trách nhiệm.

Bài học cho thế hệ trẻ hôm nay

Câu chuyện của Hạ sĩ quan Nguyễn Văn Thế là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần quốc tế cao cả và sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ đã đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tất cả. Đối với đoàn viên, thanh niên hôm nay, câu chuyện ấy nhắc nhở:

Hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương.

Biết trân trọng hòa bình và những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.

Giữ gìn và phát huy truyền thống cách mạng trong học tập, lao động, phục vụ cộng đồng.

“Thời hoa lửa” của những người lính như ông Nguyễn Văn Thế luôn là một bản hùng ca bất tử. Câu chuyện ấy không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là trang sử sống động góp phần giáo dục lòng yêu nước, bồi dưỡng lý tưởng cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn