Câu chuyện thời hoa lửa - Lá thư tuyệt mệnh của Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh
Đây là câu chuyện về một người lính quê Thái Bình, nhập ngũ khi đang là sinh viên năm 4. Anh hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, để lại bức thư dài 10 trang giấy học trò viết trước lúc hy sinh 77 ngày, dự cảm chính xác về cái chết và dặn dò người thân với lòng vị tha vô hạn.
Câu chuyện về Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là một trong những minh chứng xác thực và gây xúc động mạnh mẽ nhất về tinh thần của người lính Việt Nam. Anh là sinh viên Kỹ thuật công trình của Đại học Bách khoa Hà Nội, lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc khi chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp.
Điều khiến câu chuyện này trở nên "đặc biệt" và "đúng sự thật" đến mức kinh ngạc chính là khả năng dự cảm của anh. Vào ngày 11/9/1972, anh viết một bức thư dài gửi về cho gia đình. Trong thư, anh viết: "Con viết dòng chữ này khi sắp đi vào vĩnh biệt cuộc đời... Mẹ đừng quá đau buồn mà tổn thọ". Anh thậm chí còn chỉ dẫn kỹ càng cho vợ cách tìm mộ mình sau này: "Đi qua bến phà Gia Độ ngược dòng sông Thạch Hãn... sẽ thấy ngôi mộ của anh".
Đúng như những gì anh viết, anh hy sinh vào ngày 2/1/1973 khi đang đưa hàng qua sông. Suốt 30 năm sau đó, người vợ của anh – bà Đặng Thị Kích – vẫn ở vậy thờ chồng và đi tìm anh theo những chỉ dẫn trong thư. Cuối cùng, vào năm 2002, mộ của anh đã được tìm thấy đúng tại vị trí mà anh đã mô tả trong bức thư từ ba thập kỷ trước.
Bức thư không chỉ là một di vật, mà là một bài giáo dục sống động về tình yêu và lý tưởng. Anh Huỳnh không hề giáo điều; anh dặn vợ đi bước nữa vì anh yêu cô ấy và muốn cô ấy hạnh phúc, anh dặn mẹ đừng khóc vì anh đã hoàn thành nghĩa vụ với đất nước. Sự hy sinh của anh không chỉ là máu xương, mà còn là sự hy sinh về hạnh phúc cá nhân, gác lại bút nghiên để cầm súng.
Hiện nay, bức thư gốc được trưng bày tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị. Nó được coi là "bản tuyên ngôn" về tình yêu của thế hệ thanh niên thời bấy giờ: Một tình yêu cá nhân luôn gắn liền và đặt dưới tình yêu Tổ quốc. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng, sự thật về chiến tranh không chỉ có bom đạn, mà còn có những tâm hồn thanh cao và đầy nghị lực như thế.



