Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - LÊ THỊ RIÊNG

Tây Ninh30/04/2026Nguyễn Lâm Duy Khang (Lớp 11A10 THPT Cần Giuộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người sinh ra không phải để sống một cuộc đời bình lặng, mà để trở thành ngọn lửa soi sáng cả một thời đại. Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, giữa muôn vàn mất mát, hy sinh, tên tuổi của nữ anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng vẫn sáng lên như một vì sao giữa bầu trời cách mạng, là biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước, đức hy sinh và ý chí bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.

Lê Thị Riêng sinh năm 1925 tại vùng đất Bạc Liêu, trong một gia đình nông dân nghèo giàu lòng yêu nước. Tuổi thơ của chị lớn lên giữa những tháng ngày nhân dân sống trong cảnh áp bức, bóc lột dưới ách thống trị thực dân. Chính hiện thực cay đắng ấy đã sớm hun đúc trong trái tim người con gái miền Tây một ý chí phản kháng mãnh liệt, một khát vọng cháy bỏng về tự do, độc lập cho dân tộc. Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ năm 1945, chị đã hòa mình vào dòng người đứng lên giành chính quyền, bắt đầu con đường dấn thân cho lý tưởng cách mạng. Năm 1948, chị được kết nạp vào Đảng, trở thành người chiến sĩ cộng sản kiên trung.

Sau Hiệp định Hiệp định Genève năm 1954, đất nước tạm thời chia cắt, miền Nam tiếp tục chìm trong ách kìm kẹp. Không chọn cho mình cuộc sống an toàn, Lê Thị Riêng tiếp tục ở lại chiến đấu. Với bản lĩnh chính trị vững vàng và tinh thần thép, chị tham gia lãnh đạo phong trào phụ nữ cách mạng ở miền Nam, góp phần xây dựng lực lượng quần chúng, vận động phụ nữ đứng lên đấu tranh chống áp bức, đòi quyền sống, quyền tự do.

Những năm tháng hoạt động trong lòng địch là chuỗi ngày đầy hiểm nguy. Mỗi bước đi là một lần đối diện với cái chết, mỗi cuộc họp bí mật là một lần đánh cược sinh mạng. Nhưng ở người nữ chiến sĩ ấy chưa bao giờ có sự run sợ. Chị hiểu rằng con đường cách mạng vốn được lát bằng máu và nước mắt, và để đất nước có ngày hòa bình, phải có những người sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân của mình.

Ở chiến trường Sài Gòn – Gia Định, Lê Thị Riêng là người cán bộ phụ vận đầy nhiệt huyết, trực tiếp tổ chức nhiều phong trào đấu tranh mạnh mẽ. Chị đi vào từng khu lao động, từng xóm nhỏ, gặp từng người phụ nữ để gieo vào lòng họ niềm tin cách mạng. Chính từ những cuộc gặp gỡ bình dị ấy, ngọn lửa yêu nước được truyền đi, lan rộng thành sức mạnh lớn lao của quần chúng nhân dân.

Nhưng chiến tranh chưa bao giờ là con đường bằng phẳng. Năm 1967, trong một chuyến công tác quan trọng, chị bị địch bắt. Biết mình rơi vào tay kẻ thù, chị hiểu rõ điều gì đang chờ phía trước: nhà tù, roi vọt, tra tấn, và có thể là cái chết. Nhưng điều đó không làm lung lay ý chí của người nữ cộng sản.

Trong ngục tối, địch dùng mọi cực hình để khuất phục chị. Chúng muốn moi ra cơ sở cách mạng, muốn bẻ gãy ý chí của người chiến sĩ. Nhưng Lê Thị Riêng vẫn giữ trọn khí tiết. Trước đòn roi, chị không cúi đầu. Trước cái chết, chị không run sợ. Sự im lặng của chị không phải là sự cam chịu, mà là một bản tuyên ngôn mạnh mẽ về lòng trung thành với Tổ quốc, với nhân dân, với lý tưởng mà mình đã chọn.

Đầu xuân năm 1968, giữa khí thế sục sôi của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, kẻ thù trong cơn điên cuồng trả thù đã bí mật thủ tiêu chị. Ngày chị ngã xuống, đất trời như lặng đi trước sự hy sinh của một người con ưu tú. Nhưng cái chết ấy không phải là dấu chấm hết. Nó trở thành ngọn lửa, thắp sáng ý chí chiến đấu của hàng triệu con người Việt Nam.

Sự hy sinh của Lê Thị Riêng là hình ảnh tiêu biểu cho phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam: dịu dàng nhưng kiên cường, mềm mại nhưng bất khuất, giàu yêu thương nhưng cũng sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập dân tộc. Cuộc đời chị là minh chứng rằng chủ nghĩa anh hùng không chỉ nằm ở chiến trường súng đạn, mà còn nằm trong sự bền gan, vững chí giữa những thử thách khắc nghiệt nhất.

Ngày hôm nay, giữa cuộc sống hòa bình, khi nhìn lại những trang sử hào hùng ấy, em càng thấm thía rằng nền độc lập mà chúng ta đang có không phải tự nhiên mà đến. Nó được đánh đổi bằng máu xương, bằng tuổi trẻ và bằng cả mạng sống của biết bao thế hệ đi trước như Lê Thị Riêng.

Câu chuyện về chị không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là câu chuyện của cả một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của lý tưởng sống cao đẹp, của tinh thần quật cường mà thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối. Là đoàn viên thanh niên, em hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là học tập thật tốt, rèn luyện bản thân thật tốt, mà còn phải sống có ích, có lý tưởng, biết cống hiến cho cộng đồng và đất nước, để xứng đáng với sự hy sinh thiêng liêng của những người đi trước.

Bởi có những con người tuy đã ngã xuống, nhưng tinh thần của họ thì mãi mãi bất tử. Và Lê Thị Riêng chính là một ngọn lửa như thế — ngọn lửa của một thời hoa lửa, ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - LÊ THỊ RIÊNG | Câu chuyện thời hoa lửa