Câu chuyện thời hoa lửa-Lê Văn Chừng-Ấp Trường Xuân A, xã Lương Hòa Lạc, Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Lê Văn Chừng
Sinh năm: 1962
Địa chỉ: Ấp Trường Xuân A, xã Lương Hòa Lạc, Đồng Tháp.
Ông nội em là Lê Văn Chừng, một người đã tham gia hoạt động cách mạng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Mỗi lần được ngồi bên ông nghe kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ, em đều cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Những câu chuyện của ông không chỉ giúp em hiểu thêm về lịch sử dân tộc mà còn khiến em càng thêm trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.
Khi còn trẻ, ông tham gia giúp đỡ lực lượng cách mạng tại địa phương. Với lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm, ông đã thực hiện nhiều nhiệm vụ bí mật. Ông cùng đồng đội trinh sát, thu giữ và tiêu hủy nhiều khẩu pháo của địch, góp phần bảo vệ lực lượng cách mạng. Trong một lần làm nhiệm vụ trinh sát, ông phải ẩn mình dưới hầm để theo dõi tình hình. Không may, vị trí của ông bị địch phát hiện. Chúng nổ súng, một viên đạn sượt qua đầu, nhưng ông vẫn giữ vững tinh thần, bình tĩnh tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Sau đó, ông bị địch bắt và lần lượt bị giam giữ tại nhà lao Định Tường, Cần Thơ rồi chuyển ra nhà tù Phú Quốc. Suốt gần năm năm trong lao tù, ông phải chịu nhiều trận đòn tra tấn dã man cùng những tháng ngày vô cùng khắc nghiệt. Thế nhưng, với ý chí kiên cường và lòng trung thành son sắt với Tổ quốc, ông vẫn quyết không khai báo, không tiết lộ bất kỳ thông tin nào về lực lượng cách mạng. Ông luôn tin tưởng rằng dân tộc Việt Nam nhất định sẽ giành được độc lập và nhân dân sẽ được sống trong hòa bình.
Mỗi khi kể lại quãng thời gian ấy, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tin và niềm tự hào. Ông bảo rằng những gian khổ mình đã trải qua không là gì so với hạnh phúc được nhìn thấy đất nước thống nhất, nhân dân được sống trong tự do và yên bình. Đó là phần thưởng lớn nhất đối với những người đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Nghe ông kể lại những câu chuyện ấy, em càng hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Em vô cùng biết ơn và tự hào về ông nội của mình. Tấm gương dũng cảm, kiên cường và giàu lòng yêu nước của ông sẽ luôn là động lực để em không ngừng cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.


