Câu chuyện thời hoa lửa-Lê Văn Hải -ấp Lương Phú A , xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên (Ông, bà, người thân trong gia đình): Lê Văn Hải (Ông nội)
Năm sinh: 1950
Nhắc đến những người làm nhiệm vụ giữ cho những cung đường thông suốt trong chiến tranh, ông nội tôi luôn tự hào kể về quãng thời gian tham gia đội thanh niên xung phong chuyên mở đường và khắc phục hậu quả bom đạn. Công việc của ông và đồng đội chủ yếu diễn ra vào ban đêm, sử dụng cuốc, xẻng, xe cút kít để lấp những hố bom sâu hoắm do máy bay địch vừa trút xuống.
Mỗi tấc đường thông tuyến là mồ hôi, nước mắt và thậm chí cả máu của những người mở đường trẻ tuổi. Bất chấp sự đe dọa của bom nổ chậm và những trận rải thảm ác liệt, họ vẫn kiên cường bám trụ với khẩu hiệu 'Mạch máu giao thông phải luôn liền mạch'.
Những vết sẹo hằn trên cơ thể ông chính là dấu ấn không thể phai mờ của một thời tuổi trẻ hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc, để lại cho thế hệ sau một bài học quý giá về lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm với quê hương.


