Câu chuyện thời hoa lửa-Liêu Thanh Sơn-ấp Trường Xuân A, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên ( ông, bà, người thân trong gia đình): Liêu Thanh Sơn
Năm sinh: 1959
Trong gia đình em, người mà em luôn kính trọng và yêu quý nhất là ông nội. Ông đã từng tham gia giúp đỡ kháng chiến khi còn rất trẻ. Những buổi tối rảnh rỗi, em thường ngồi bên ông và nghe kể lại những năm tháng đi kháng chiến đầy gian khổ nhưng cũng rất đáng tự hào.
Ông kể rằng ngày xưa, khi đất nước còn chiến tranh, ông đã tham gia vào lực lượng dân quân tại địa phương. Khi ấy, cuộc sống còn thiếu thốn đủ bề, đường sá khó đi, lương thực cũng không nhiều. Ông và các cô chú trong làng thường xuyên thay phiên nhau canh gác vào ban đêm để bảo vệ xóm làng. Có những trời mưa to, gió lớn nhưng mọi người vẫn phải làm nhiệm vụ. Ngoài ra, ông còn tham gia vận chuyển lương thực, giúp đỡ bộ đội và cùng bà con xây dựng lại quê hương sau những năm chiến tranh. Dù vất vả, ai cũng cố gắng vì mong muốn đất nước được bình yên và ngày càng phát triển
Mỗi lần nghe ông kể chuyện, em cảm thấy rất xúc động và tự hào về ông. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình ngày hôm nay là nhờ vào sự cố gắng và đóng góp của thế hệ ông bà ngày trước. Những câu chuyện của ông giúp em biết trân trọng cuộc sống hiện nay và thêm yêu quê hương, đất nước.
Nghe những câu chuyện đó, em tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan và trở thành người có ích cho xã hội. Em mong rằng sau này sẽ luôn ghi nhớ công lao của thế hệ đi trước và sống xứng đáng với những gì họ đã hy sinh và cống hiến.


