Câu chuyện thời hoa lửa - Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Thị Vui
Sinh năm 1923 tại Quảng Trị, Mẹ Đào Thị Vui từ đôi mươi đã là liên lạc viên bí mật, đào hầm giấu cán bộ giữa lòng địch. Bị bắt, bị tra tấn dã man nhưng mẹ vẫn im lặng bảo vệ đồng đội. Mất chồng năm 1949, mất con trai duy nhất năm 1969, mẹ vẫn kiên cường bám trụ, nuôi dưỡng cách mạng. Ở tuổi 102, mẹ vẫn minh mẫn gửi gắm niềm tin vào thế hệ trẻ: hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc là lẽ sống của người mẹ Việt Nam anh hùng.
Mẹ Đào Thị Vui sinh ra và lớn lên ở thôn Đại An Khê, xã Hải Lăng, Quảng Trị – vùng đất lửa nóng bỏng. Từ những năm 1940, mẹ cùng chồng liệt sĩ Lê Hồi tham gia cách mạng, làm liên lạc, che giấu cán bộ, đào hầm bí mật ngay trong khu vực địch kiểm soát. Nhiều lần mẹ bị bắt, bị đánh đập đến ngất đi, tỉnh lại tiếp tục bị tra tấn bằng gậy gộc, nước xà phòng đổ vào mũi miệng, nhưng mẹ vẫn cắn răng im lặng: “Nghĩ đến đồng đội đang ẩn nấp, mẹ quyết không mở miệng”.
Năm 1949, mẹ mất chồng trong trận càn quét, khi mới đôi mươi. Một mình nuôi con trai Lê Thịnh, mẹ vừa làm mẹ làm cha, vừa tiếp tục nhiệm vụ. Năm 1969, con trai hy sinh ở tuổi 22 khi đang hoạt động bí mật. Nỗi đau khiến mẹ “cả người như mềm ra”, nhưng mẹ tự nhủ: “Con hy sinh cho Tổ quốc, mẹ không được phép ngã”. Những năm 1966-1972, mẹ vẫn bám trụ giữa bom đạn, bị bắt nhiều lần nhưng chưa bao giờ khuất phục.
Năm 1994, mẹ vinh dự được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Hơn 100 tuổi nay, mẹ sống giản dị trong căn nhà nhỏ, vẫn minh mẫn, ánh mắt rắn rỏi. Mẹ là người mẹ anh hùng duy nhất còn sống trong số 95 mẹ của xã cũ. Khi Thủ tướng đến thăm, mẹ xúc động ôm chặt và nhắn nhủ: “Mẹ già rồi nhưng lòng mẹ luôn hướng về Tổ quốc, mong các cháu giữ hòa bình, yêu nước, xây dựng đất nước giàu đẹp”. Hình ảnh người mẹ bạc tóc, hy sinh chồng con mà vẫn đứng thẳng là minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất, hy sinh thầm lặng của phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa.



