Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG

Mô tả ngắn: Bối cảnh diễn ra vào mùa khô năm 1968 tại Hang Tám Cô – Tỉnh lộ 20 Quyết thắng, Quảng Bình. Câu chuyện khắc họa tinh thần kiên cường, sự hy sinh thầm lặng nhưng oanh liệt của những nữ thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi giữa tọa độ chết, nơi "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".

Ninh Bình16/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG

Nhân chứng lịch sử: Bà Nguyễn Thị Kim Thoa (Cựu Tiểu đội trưởng Tiểu đội 2, C2, Đại đội 754, Đội Thanh niên xung phong 75, Quyết thắng Quảng Bình).

Mô tả ngắn: Bối cảnh diễn ra vào mùa khô năm 1968 tại Hang Tám Cô – Tỉnh lộ 20 Quyết thắng, Quảng Bình. Câu chuyện khắc họa tinh thần kiên cường, sự hy sinh thầm lặng nhưng oanh liệt của những nữ thanh niên xung phong tuổi mười tám, đôi mươi giữa tọa độ chết, nơi "máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".

Mùa khô năm 1968, con đường 20 Quyết thắng xuyên qua dãy Trường Sơn trở thành mục tiêu đánh phá hủy diệt của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến viện trợ vào miền Nam. Trọng điểm Hang Tám Cô và ngầm Ta Lê, Trạp Roong luôn mù mịt khói bom và mùi độc hại của bom xăng, bom napan.

Ở tuổi 19, cô gái Nguyễn Thị Kim Thoa khi ấy là Tiểu đội trưởng của một tiểu đội nữ thanh niên xung phong, ngày đêm bám trụ mặt đường. Nhiệm vụ của chị và đồng đội là lấp hố bom, rê đá, chỉ đường cho các đoàn xe chở vũ khí, lương thực qua trọng điểm trước khi trời sáng.

Một đêm giữa tháng 11, một trận đợt rải thảm của máy bay B-52 khiến toàn bộ một đoạn đường bị cày xới, hàng nghìn mét khối đá hộc đổ ập che lấp hoàn toàn ngầm Ta Lê. Ngay lúc đó, tín hiệu báo có đoàn xe 40 chiếc chở đạn dược đang tiến vào trọng điểm và phải qua ngầm trước 4 giờ sáng để tránh đợt trinh sát ban ngày của địch. Thời gian chỉ còn chưa đầy ba tiếng.

Tiếng bom vừa dứt, cô tiểu đội trưởng Kim Thoa phát lệnh: "Còn người, còn đường! Bằng mọi giá phải mở ngầm!".

Dưới làn khói độc còn khét lẹt, chị Thoa cùng đồng đội lao ra mặt đường. Không có máy móc, chỉ với cuốc, xẻng và hai bàn tay trần máu me vì gạch đá nhọn xé rách, các cô gái chuyền tay nhau từng hòn đá lớn. Trong đợt pháo sáng bất ngờ của địch, một quả bom nổ chậm phát nổ ngay gần vị trí Tiểu đội 2. Hai nữ đồng chí ngã xuống, bản thân chị Thoa bị mảnh đạn văng trúng vai trái, máu ướt đầm áo trấn thủ.

Gạt nước mắt và gạt đi cơn đau rút người, chị Thoa gieo mình xuống dòng nước lạnh ngắt của ngầm Ta Lê, dùng chính thân mình làm cột mốc định vị cho các xe. Chị đứng giữa dòng nước xiết, tay giơ cao chiếc giẻ trắng làm hiệu: "Đồng chí tài xế, đi theo hướng tay tôi! Bên trái sâu, đè ga sang phải!".

Lần lượt từng chiếc xe chở đạn gầm rú cào mặt đá, vượt qua ngầm an toàn trong sự reo hò đứt quãng của những cô gái trẻ. Chiếc xe thứ 40 sang bờ bên kia vừa lúc ánh bình minh đầu tiên nhô lên sau dãy Lăng Ho.

Nhìn đoàn xe mất hút vào rừng sâu, chị Thoa ngất đi vì mất máu và ngâm nước quá lâu. Trận chiến đêm ấy đã giữ cho mạch máu Trường Sơn thông suốt, trả giá bằng máu và tuổi thanh xuân của những cô gái tuổi mười tám.

Những năm tháng ấy, chiến trường không có phấn hoa, chỉ có hoa lửa của đạn bom và nhiệt huyết cách mạng. Dấu chân của những người như bà Nguyễn Thị Kim Thoa đã hóa thành đá núi, khắc ghi một thời oanh liệt không thể nào quên c

ủa dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG | Câu chuyện thời hoa lửa