CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MÙI KHÓI BẾP TRONG ĐÊM
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MÙI KHÓI BẾP TRONG ĐÊM
Không phải ai trong chiến tranh cũng cầm súng. Có những người đứng phía sau, lặng lẽ giữ cho những người khác còn đủ sức để đi tiếp. Công việc của họ không có tiếng nổ, nhưng lại gắn với một thứ rất đơn giản mà ai cũng cần, đó là một bữa ăn nóng.
Tâm là chiến sĩ nuôi quân ở một đơn vị đóng quân ven rừng. Gian bếp của cô chỉ là mấy hòn đá kê tạm, mái che bằng lá, khói bếp lúc nào cũng quẩn quanh, cay xè mắt. Mỗi ngày, cô dậy từ rất sớm, nhóm lửa, vo gạo, nấu cơm cho cả đơn vị.
Trong chiến tranh, một bữa ăn đủ no đã là điều quý. Tâm không có nhiều thứ để nấu, chủ yếu là gạo, rau rừng, đôi khi có thêm chút cá khô. Nhưng cô luôn cố gắng làm sao để món ăn đỡ nhạt, để những người lính sau một ngày mệt mỏi còn cảm thấy ấm lòng.
Ở đơn vị có một người lính tên Phúc. Anh không nói nhiều, thường ăn xong là rời đi ngay. Nhưng Tâm để ý, mỗi lần nhận phần cơm, anh luôn đứng chờ đến cuối cùng.
Một lần, cô hỏi
“Sao anh không lấy trước cho nhanh”
Phúc đáp
“Để người khác lấy trước. Tôi không vội”
Câu trả lời bình thường, nhưng từ đó, Tâm bắt đầu chú ý đến anh hơn.
Những ngày sau, mỗi khi chia phần, Tâm thường giữ lại một phần cơm nóng hơn một chút. Không ai biết, nhưng Phúc dường như nhận ra. Anh không hỏi, chỉ lặng lẽ ăn hết, không để thừa.
Chiến tranh không cho phép người ta có nhiều thời gian rảnh. Nhưng vẫn có những khoảnh khắc ngắn ngủi, khi trời tối, bếp đã tắt lửa, chỉ còn lại mùi khói vương lại trong không khí.
Một lần, Phúc ở lại phụ Tâm dọn bếp. Anh không quen việc, làm vụng về, nhưng vẫn cố giúp.
Tâm cười
“Anh cầm súng giỏi hơn cầm muôi rồi”
Phúc cũng cười nhẹ
“Ừ, chắc vậy”
Hai người không nói thêm gì. Nhưng sự im lặng đó không còn xa lạ như trước.
Một hôm, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp. Tâm phải dọn bếp, gói ghém đồ đạc nhanh nhất có thể. Không ai biết sẽ đi đâu, bao lâu.
Trước khi rời đi, Tâm đưa cho Phúc một túi nhỏ
“Ít muối rang. Đi đường ăn cho đỡ mệt”
Phúc nhận, nhìn cô một lúc rồi nói
“Cảm ơn”
Chỉ hai từ, nhưng là câu dài nhất anh từng nói với cô.
Họ theo hai hướng khác nhau.
Những ngày sau đó, Tâm vẫn nấu ăn cho đơn vị mới. Gian bếp khác, con người khác, nhưng công việc vẫn vậy. Cô vẫn giữ thói quen làm phần cơm nóng hơn cho người lấy cuối, dù không còn biết người đó là ai.
Phúc tiếp tục chiến đấu ở một đơn vị khác. Trong balo của anh luôn có túi muối rang đã vơi đi từng chút. Có những lúc đói và mệt, anh lấy ra ăn từng nhúm nhỏ, như giữ lại một phần gì đó rất quen thuộc.
Chiến tranh kéo dài, rồi kết thúc.
Tâm trở về quê, mở một quán ăn nhỏ. Không biển hiệu lớn, chỉ là vài bộ bàn ghế đơn giản. Nhưng ai ăn cũng nói cơm của cô có vị rất đặc biệt, không chỉ là vị mặn ngọt bình thường.
Một ngày, có một người khách lạ bước vào quán. Anh ngồi xuống, gọi một bữa cơm đơn giản.
Khi Tâm mang ra, anh nhìn đĩa muối nhỏ đặt bên cạnh, rồi khẽ nói
“Vẫn giống ngày trước”
Tâm sững lại, nhìn kỹ người trước mặt.
Phúc.
Không cần hỏi thêm, không cần nhắc lại quá khứ. Chỉ cần một chi tiết nhỏ, cả hai đều nhận ra nhau.
Phúc ăn chậm, như muốn giữ lại hương vị quen thuộc. Tâm đứng nhìn, không nói gì.
Sau bữa ăn, Phúc đặt tiền lên bàn
“Cơm ngon”
Tâm đáp nhẹ
“Lần sau ghé nữa”
Không lời hẹn cụ thể, nhưng cả hai đều hiểu.
Có những mối liên kết không cần lời tỏ tình, không cần những kỷ vật lớn lao. Chỉ cần một bữa cơm nóng giữa chiến tranh, một túi muối rang nhỏ, là đủ để người ta nhớ nhau suốt một quãng đời.
Giữa thời hoa lửa, có những điều rất giản dị trở nên quý giá hơn tất cả. Và đôi khi, thứ giữ con người ở lại với nhau không phải là những lời nói lớn lao, mà là một hương vị không bao giờ quên.



