Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa -Mười cô gái ngã ba Đồng Lộc

Tại ngã ba Đồng Lộc huyết mạch, mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời mười tám, đôi mươi đã kiên cường bám trụ dưới mưa bom bão đạn để giữ thông đường cho xe vào tiền tuyến. Trong trận oanh tạc khủng khiếp ngày 24/7/1968, các chị đã anh dũng hy sinh khi đang san lấp hố bom, dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc. Sự hy sinh ấy đã trở thành huyền thoại về lòng yêu nước và ý chí quật cường của thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Mười đóa hoa bất tử ấy mãi mãi tỏa hương trong tâm kh

Gia Lai26/04/2026Liên Chi Đoàn Khoa Sư Phạm (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) những năm 1968 được mệnh danh là "tọa độ chết". Đây là yết hầu giao thông quan trọng nhất trên tuyến đường mòn Hồ Chí Minh, nơi không quân Mỹ dồn lực đánh phá hòng cắt đứt sự chi viện của miền Bắc cho miền Nam. Giữa mảnh đất "bom cày đi xới lại" ấy, tiểu đội 4 thuộc Đại đội 552 do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng gồm 10 cô gái trẻ đã tình nguyện bám trụ để đảm bảo mạch máu giao thông.

Công việc của các chị là quan sát máy bay địch thả bom, cắm cọc tiêu và san lấp hố bom ngay sau khi dứt tiếng nổ. Đời sống nơi chiến trường vô cùng khắc nghiệt: thiếu thốn từ nước sinh hoạt đến manh áo, miếng ăn, nhưng tiếng cười và lời ca vẫn luôn vang lên giữa những giờ giải lao bên miệng hố bom. Đối với các chị, cái chết nhẹ tựa lông hồng, chỉ có nhiệm vụ thông đường là mệnh lệnh cao cả nhất.

Trưa ngày 24/7/1968, một ngày nắng cháy da thịt, sau nhiều đợt oanh tạc, con đường bị hư hỏng nặng. Nhận lệnh gấp, mười cô gái ra trận địa với cuốc, xẻng trên tay. Khi các chị đang hối hả san lấp để kịp cho đoàn xe đi qua vào giờ trực chiến, một tốp máy bay phản lực Mỹ bất ngờ quay lại vòng tạc. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng sát cửa hầm nơi các chị đang trú ẩn.

Khói bom tan đi, đất đá mù mịt, đồng đội lao đến nghẹn ngào gọi tên từng người nhưng chỉ có sự im lặng đau đớn. Các chị đã nằm lại trong lòng đất mẹ ở độ tuổi đẹp nhất của đời người. Người trẻ nhất mới chỉ 17 tuổi, người chị cả cũng mới bước sang tuổi 24. Trong túi áo của chị Võ Thị Tần khi ấy vẫn còn bức thư gửi về cho mẹ với những dòng chữ đầy lạc quan: "Mẹ ơi, ở đây vui lắm, bom đạn nổ suốt ngày nhưng chúng con vẫn cười..."

Sự hy sinh của mười cô gái Đồng Lộc không chỉ là một mất mát to lớn mà còn là ngọn lửa bùng cháy thêm ý chí chiến đấu cho toàn quân, toàn dân. Các chị không đi vào cõi vĩnh hằng bằng sự bi lụy, mà bằng tư thế của những người chiến thắng, biến cái chết thành bài ca bất tử về khát vọng hòa bình. Ngày nay, ngã ba Đồng Lộc đã xanh xanh màu lá, nhưng câu chuyện về mười đóa hoa ấy vẫn luôn là lời nhắc nhở về một "thời hoa lửa" hào hùng và đầy kiêu hãnh của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn