Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa Nạng gỗ vẫn bước – Nữ y tá Trần Thị Thanh Lịch, hy sinh thầm lặng

Trần Thị Thanh Lịch, cô gái 17 tuổi quê Hoài Châu, Hoài Nhơn (Bình Định), là y tá kiêm đội trưởng “Nữ quyết tử”. Bị địch bắt tra tấn dã man, chị bị cưa chân trái ba lần nhưng vẫn không khai báo. Ra tù, chị tiếp tục hoạt động cách mạng bằng nạng gỗ: chữa thương binh, dạy văn hóa thiếu nhi, dạy cứu thương. Hy sinh một phần thân thể, chị vẫn cống hiến hết mình cho cách mạng đến ngày đất nước thống nhất.

Gia Lai18/04/2026Liên Chi đoàn Khoa Lý luận chính trị - Luật và Quản lý nhà nước (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1949 trong gia đình cách mạng, Trần Thị Thanh Lịch tham gia từ năm 14 tuổi với nhiệm vụ binh vận, rải truyền đơn. Năm 1966 bị bắt, chị bị tra tấn khủng khiếp: đóng đinh đầu gối, gí điện, thả rắn, xẻ thịt… Năm 1969, chị nhận nhiệm vụ diệt ác ôn nhưng bị bắn bị thương chân. Địch cưa chân chị ba lần (cổ chân, đầu gối, rồi lìa hẳn) để ép khai báo, nhưng chị vẫn im lặng. Đồng đội cứu thoát bằng quan tài giả. Tháng 2-1970, vết thương chưa lành, chị xin trở lại: phụ trách y tế xã, dạy văn hóa thiếu nhi, mở lớp cứu thương. Với đôi nạng gỗ, chị băng rừng, hang đá chữa thương binh, dạy các em “Chân tôi bước, Đảng đứng bên”. Chị được tuyên dương Chiến sĩ thi đua, sau này nhận Huân chương Kháng chiến. Hy sinh thầm lặng cả đôi chân nhưng tinh thần chị vẫn vững vàng, nhắc nhở đoàn viên Trường Đại học Quy Nhơn: dù gian khổ đến đâu, tuổi trẻ vẫn phải cống hiến vì dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn