CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA : NGÔ VĂN LÙI
Ở thời chiến tranh chống Mỹ cứu nước, dân tộc ta đã sống trong những năm tháng mà lịch sử còn gọi là "thời hoa lửa". Chiến tranh khốc liệt đan xen với những chiến công rực cháy, nơi mà máu và hoa cùng nở trên dải đất hình chữ S. Trong những năm tháng ấy, Thái Bình, mảnh đất miền quê lúa hiền hòa, đã gửi vào chiến trường những con người ưu tú. Và giữa "thời hoa lửa" ấy, anh hùng Ngô Văn Lủi hiện lên như một ngọn lửa bất diệt, mãi cháy trong tim người dân quê hương.
Anh sinh năm 1950 tại xã Thái Sơn, huyện Thái Thụy, lớn lên giữa tiếng gió thổi trên đồng quê và những câu chuyện về lòng yêu nước từ cha ông. Nhưng tuổi trẻ của anh không kéo dài trong yên bình. Đất nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất của "thời hoa lửa", chàng trai 18 tuổi đó đã quyết định dứt áo ra đi, để lại mái nhà nhỏ, mang theo trong tim một lời thề: chiến đấu vì tổ quốc nở hoa độc lập.
Anh được tuyển vào lực lượng Đặc công: lực lượng xung kích của chiến trường. Ngô Văn Lủi nhanh chóng bộc lộ phẩm chất tinh túy. Trong những đêm rừng tối đen như mực, dưới bom đạn rơi như mưa, anh và đồng đội đã lặng lẽ luồn sâu vào trận địa. Mỗi bước chân, mỗi nhịp thở đều là sự giằng co giữa sống và chết. Nhưng chính giữa cái ranh giới mỏng manh ấy, bản lĩnh và trí tuệ của người lính Thái Bình càng bừng sáng.
"Thời hoa lửa" không chỉ hun đúc ý chí mà còn thử thách lòng can đảm. Trong trận tấn công vào sân bay lớn của địch, Ngô Văn Lủi là người mở đường, mang theo khối thuốc nổ nặng trĩu và đầy nhiệt huyết, quyết tâm. Anh luồn lách giữa những hàng rào thép gai, vượt qua ánh đèn pha quét sáng, đặt bộ phá vào từng mục tiêu quan trọng. Những tiếng nổ long trời vang lên, làm rung chyển cả bầu trời đêm chiến trường. Máy bay địch cháy rực, cả sân bay bùng lên như một bó hoa lửa khổng lồ, những đóa hoa của chiến thắng được nở bằng máu và sự hy sinh.
Những chiến công ấy không phải đến từ sức mạnh vũ khí, mà đến từ trái tim của một người lính đã sống hết mình cho tổ quốc. Ngô Văn Lủi trở thành niềm tự hào của đơn vị, của quê hương Thái Bình và sau này được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân: một phần thưởng xứng đáng cho ngọn lửa chiến đấu rực sáng của đời anh.
Khi"thời hoa lửa" lui vào ký ức, anh trở về địa phương sống một cuộc đời bình dị, tận tụy với dân, với làng xóm. Những ánh lửa của những năm tháng chiến trường vẫn không bao giờ tắt trong trái tim anh và trong lòng người dân Thái Bình. Ngày nay, mỗi khi nhắc đến Ngô Văn Lủi, người ta không chỉ nhắc đến một người lính Đặc công quả cảm, mà còn nhắc đến ngọn lửa của "thời hoa lửa"ngọn lửa thắp sáng những đêm đen chiến tranh để tổ quốc được rạng ngời hòa bình.



