Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện khi kể lại không cần phô trương, nhưng vẫn khiến người nghe lặng đi thật lâu. Đó là câu chuyện về một người lính già mà tôi từng gặp trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh ở làng. Ông không kể nhiều về chiến công, chỉ nhắc đến một chiếc đèn pin nhỏ – thứ đã đồng hành cùng ông qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Năm ấy, ông còn rất trẻ, vừa rời quê lên đường vào chiến trường Trường Sơn. Con đường hành quân dài hun hút, rừng núi trùng điệp, ngày đi đêm nghỉ trong những lán tạm giữa rừng sâu. Mỗi người lính chỉ có vài vật dụng đơn sơ, nhưng ai cũng mang trong mình một niềm tin lớn lao về ngày đất nước thống nhất.

Trong đơn vị của ông có một chiếc đèn pin cũ được truyền tay nhau. Nó không sáng mạnh, nhưng lại là nguồn sáng duy nhất mỗi khi đi đêm, vượt qua những đoạn đường nguy hiểm. Người giữ chiếc đèn phải đi đầu đội hình, soi đường cho đồng đội.

Người đầu tiên giữ đèn là một chiến sĩ tên Long – chàng trai ít nói nhưng rất cẩn thận. Đêm nào cũng vậy, Long đi trước, ánh sáng nhỏ bé của chiếc đèn pin lắc lư giữa rừng tối như một ngọn đom đóm giữa đại ngàn. Đồng đội phía sau chỉ nhìn theo ánh sáng ấy mà bước tiếp.

Ông lính già kể rằng, có những đêm mưa rừng tầm tã, bùn đất ngập đến mắt cá chân, ánh đèn yếu đến mức tưởng như sẽ tắt bất cứ lúc nào. Nhưng Long vẫn kiên trì đi trước, không để ánh sáng tắt dù chỉ một lần.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển hàng qua một đoạn đường bị đánh phá nặng. Trời không trăng, mây đen che kín, chỉ có chiếc đèn pin là dẫn lối. Khi đang đi giữa rừng, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng bom rơi xé toạc không gian yên tĩnh.

Cả đội lập tức tản ra. Trong hỗn loạn, Long vẫn giữ chặt chiếc đèn pin, cố giữ ánh sáng để đồng đội không bị lạc. Nhưng rồi một quả bom rơi gần, đất đá văng lên dữ dội.

Ánh sáng bỗng tắt.

Sau trận bom, khi mọi thứ lắng xuống, đồng đội tìm thấy Long nằm im giữa rừng. Chiếc đèn pin vẫn nằm trong tay anh, đã vỡ một phần, nhưng pin vẫn còn ấm.

Không ai nói gì. Chỉ có tiếng gió thổi qua tán lá rừng như một lời tiễn biệt.

Ông lính già lúc đó cũng có mặt. Ông kể rằng, ông đã nhận lại chiếc đèn pin ấy từ tay Long trước khi anh ngã xuống. Từ khoảnh khắc đó, ông trở thành người giữ đèn tiếp theo.

Từ hôm ấy, chiếc đèn pin nhỏ tiếp tục được truyền qua nhiều người trong đơn vị. Mỗi người giữ đèn đều hiểu rằng, ánh sáng ấy không chỉ để soi đường, mà còn là niềm tin của cả tập thể. Dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, họ vẫn đi tiếp, vẫn không để bóng tối nuốt chửng con đường phía trước.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, ông lính già mang chiếc đèn pin trở về quê. Nó không còn sáng nữa, vỏ đã cũ, nhưng ông vẫn giữ nó trong một chiếc hộp nhỏ.

Ông nói:
– “Ánh sáng đã tắt, nhưng con đường mà nó soi thì vẫn còn.”

Câu chuyện về chiếc đèn pin nhỏ bé ấy không chỉ là ký ức của một người lính, mà là ký ức của cả một thế hệ “thời hoa lửa”. Những con người đã dùng tuổi trẻ của mình để thắp sáng con đường cho đất nước đi qua bóng tối.

“Thời hoa lửa” có thể đã lùi xa, nhưng ngọn lửa ấy vẫn còn cháy trong từng câu chuyện, từng ký ức, và trong lòng biết ơn của những người hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn