Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT.

Gia Lai04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐƠN VỊ: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn

Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh – thời mà người ta thường gọi là “thời hoa lửa”, mình luôn cảm thấy rất khó tưởng tượng. Một thời kỳ vừa khốc liệt, vừa đẹp theo một cách rất đặc biệt, bởi trong đó có biết bao con người bình thường nhưng đã sống một cuộc đời phi thường.

Trong rất nhiều câu chuyện mình đọc và nghe kể lại, mình ấn tượng nhất với hình ảnh những người giao liên – những con người âm thầm nhưng vô cùng quan trọng. Và câu chuyện về một cô gái giao liên tên Lan khiến mình nhớ mãi.

Lan chỉ mới 18 tuổi, bằng tuổi với rất nhiều bạn trẻ hiện nay. Ở cái tuổi đáng lẽ đang đi học, vui chơi, thì Lan lại chọn gắn bó với nhiệm vụ dẫn đường, chuyển thư từ, tài liệu cho bộ đội. Công việc ấy không có ánh hào quang, nhưng lại luôn đối mặt với nguy hiểm. Mỗi đêm, khi mọi người đã ngủ, Lan lại bắt đầu hành trình của mình. Con đường cô đi không phải là đường bằng phẳng, mà là những lối mòn xuyên rừng, những bãi đất còn in dấu bom đạn. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh trăng yếu ớt hoặc đôi khi là không có gì cả. Nhưng Lan vẫn đi, vì phía trước là nhiệm vụ, là niềm tin của đồng đội. Có một lần, trong khi đang mang tài liệu quan trọng đến điểm hẹn, Lan bất ngờ gặp máy bay địch. Tiếng bom nổ dội xuống khiến cả khu rừng rung chuyển. Đất đá bay lên, khói bụi mù mịt. Trong khoảnh khắc đó, bất cứ ai cũng có thể hoảng sợ, thậm chí bỏ chạy để giữ mạng sống. “Nhưng Lan thì không”. Cô ôm chặt túi tài liệu vào người, tìm cách ẩn nấp rồi tiếp tục di chuyển. Trong lúc chạy, một mảnh bom đã làm cô bị thương ở chân. Đau đớn, máu chảy nhiều, nhưng Lan vẫn không dừng lại. Có lẽ lúc đó, điều cô nghĩ đến không phải là bản thân, mà là nếu tài liệu không đến kịp, đồng đội có thể gặp nguy hiểm. Cuối cùng, Lan cũng đến được điểm hẹn. Khi trao tận tay tài liệu cho người chỉ huy, cô gần như kiệt sức. Nhờ những thông tin đó, đơn vị đã kịp thời thay đổi kế hoạch và tránh được một cuộc tấn công lớn của địch. Sau đó, Lan ngất đi.

Khi tỉnh lại, điều đầu tiên cô nói không phải là than đau, mà chỉ nhẹ nhàng:

“Em còn làm được việc là em vui rồi.” Đọc đến đây, mình thật sự rất xúc động. Một người con gái nhỏ bé, nhưng lại có một ý chí mạnh mẽ đến vậy. Điều khiến mình suy nghĩ nhiều nhất là: trong hoàn cảnh ấy, họ không có nhiều lựa chọn, nhưng họ vẫn chọn dũng cảm. So với họ, cuộc sống của chúng ta bây giờ dễ dàng hơn rất nhiều. Không còn bom đạn, không còn những đêm phải đối mặt với cái chết cận kề. Nhưng đôi khi, chỉ một chút khó khăn trong học tập hay cuộc sống, mình đã thấy nản lòng.

Câu chuyện về Lan khiến mình nhận ra rằng: giá trị của một con người không nằm ở việc họ làm điều gì lớn lao, mà là ở cách họ đối diện với hoàn cảnh. Sự kiên cường, trách nhiệm và tinh thần vì người khác – đó mới là điều đáng quý nhất. “Thời hoa lửa” đã qua đi, nhưng những con người như Lan giống như những ngọn đèn không bao giờ tắt. Họ đã sống, đã hy sinh để thế hệ sau có được cuộc sống hòa bình như hôm nay.

Và có lẽ, cách tốt nhất để tri ân họ không chỉ là nhớ, mà còn là sống sao cho xứng đáng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn