Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa – Ngọn đèn trong đêm rừng

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần đi qua khu rừng sau làng, tôi vẫn thấy một ngọn đèn nhỏ đặt bên gốc cây cổ thụ. Không ai biết rõ từ khi nào ngọn đèn ấy xuất hiện, chỉ nghe người già trong làng nói rằng: “Đó là nơi từng có một người lính đã ở lại mãi mãi trong thời hoa lửa.”

Câu chuyện bắt đầu từ lời kể của bác Sáu – một cựu chiến sĩ từng tham gia mở đường vận chuyển trên tuyến Trường Sơn. Bác nói, chiến tranh khi ấy không chỉ là bom đạn, mà còn là những đêm dài không nhìn thấy ánh sáng, chỉ có rừng sâu và tiếng bước chân vội vã.

Bác Sáu nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Bác không nhớ rõ mình đã đi qua bao nhiêu khu rừng, bao nhiêu con suối, chỉ nhớ rằng mỗi ngày đều là một cuộc chiến với đói, rét và hiểm nguy. Nhưng điều khiến bác không bao giờ quên chính là ánh đèn dầu nhỏ của người đồng đội tên Dũng.

Dũng là một người lính ít nói, nhưng luôn mang theo bên mình một chiếc đèn dầu cũ. Trong những đêm hành quân giữa rừng Trường Sơn, khi mọi người phải di chuyển trong bóng tối để tránh máy bay địch, Dũng thường đi cuối đoàn, dùng ánh đèn rất nhỏ để giữ liên lạc và tránh lạc đội hình.

“Đèn chỉ sáng bằng một bàn tay che,” bác Sáu kể, “nhưng nó giúp cả đơn vị không bị mất nhau trong rừng.”

Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận nhiệm vụ dẫn đoàn xe vượt qua đoạn đường trọng yếu. Trời tối đen, gió thổi mạnh, cây rừng nghiêng ngả. Đường bị bom phá hỏng, đất đá trơn trượt.

Dũng cùng bác Sáu được phân công đi trước dò đường. Trong lúc đang xác định hướng đi, máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Bom nổ liên tiếp làm đất rừng rung chuyển.

Cả hai vội tìm chỗ trú. Nhưng lúc ấy, đoàn xe phía sau vẫn chưa kịp qua hết đoạn nguy hiểm. Nếu dừng lại, toàn bộ nhiệm vụ sẽ thất bại.

Dũng nhìn về phía con đường tối đen, rồi nhìn chiếc đèn dầu trong tay mình. Ánh mắt anh trầm xuống. Không nói gì, anh đưa chiếc đèn cho bác Sáu và nói:

“Cậu dẫn mọi người đi tiếp. Tôi ở lại.”

Bác Sáu chưa kịp hiểu thì Dũng đã chạy ra giữa đoạn đường, giơ cao chiếc đèn nhỏ. Giữa màn đêm và khói lửa, ánh sáng ấy yếu ớt nhưng đủ để dẫn đường cho đoàn xe phía sau.

Bác Sáu gào lên gọi bạn, nhưng tiếng bom đã át đi tất cả.

Khi trận đánh kết thúc, con đường đã thông. Đoàn xe đi qua an toàn. Nhưng Dũng thì không trở lại.

Chỉ còn lại chiếc đèn dầu, nằm bên gốc cây rừng, ánh sáng đã tắt.

Sau chiến tranh, bác Sáu quay lại nơi ấy. Khu rừng vẫn còn đó, nhưng con đường đã đổi thay. Bác tìm lại gốc cây xưa, đặt một ngọn đèn mới thay cho chiếc đèn năm cũ.

Bác nói: “Nếu không có ánh sáng nhỏ bé ấy, có lẽ nhiều người đã không trở về.”

Từ đó, người dân gọi nơi ấy là “gốc cây ngọn đèn”. Không ai dám nói đó là một di tích lớn, nhưng ai đi qua cũng tự giác dừng lại thắp một nén hương, như một lời tri ân lặng lẽ.

Tôi đứng trước ngọn đèn ấy vào một buổi chiều muộn. Gió thổi qua rừng, ánh sáng lung linh như vẫn còn ai đó đang giữ nó trong tay.

Tôi hiểu rằng, “thời hoa lửa” không chỉ có những trận đánh lớn hay những anh hùng được nhắc tên. Nó còn có những con người bình dị như Dũng – những người đã chọn đứng lại trong bóng tối để người khác được đi tiếp.

Và chính những ánh sáng nhỏ bé ấy đã làm nên một đất nước đi qua chiến tranh, để bước vào hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa – Ngọn đèn trong đêm rừng | Câu chuyện thời hoa lửa