CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, dãy Trường Sơn không chỉ là con đường vận chuyển huyết mạch mà còn là nơi ghi dấu biết bao câu chuyện về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Trong một tiểu đội thanh niên xung phong năm ấy, có Lan – cô gái mới tròn mười chín tuổi, quê ở vùng chiêm trũng đồng bằng Bắc Bộ. Lan nhỏ người, giọng nói nhẹ như gió, nhưng ý chí thì rắn rỏi đến lạ thường.
Nhiệm vụ của tiểu đội Lan là đảm bảo thông đường trong những đêm máy bay địch đánh phá dữ dội. Có những đêm, bom nổ dồn dập, đất đá vùi lấp cả con đường, vậy mà các cô vẫn lao ra giữa mưa bom, cuốc từng nhát đất, lấp từng hố sâu. Lan thường là người đi đầu, tay cầm đèn bão, soi sáng cho đồng đội làm việc trong bóng tối đặc quánh khói bom.
Một đêm mưa rừng xối xả, địch bất ngờ đánh phá dữ dội vào đoạn đường tiểu đội phụ trách. Bom nổ ngay gần hầm trú ẩn. Khi tiếng nổ vừa dứt, Lan phát hiện một đồng đội bị thương nặng, nằm bất động bên mép đường. Không chần chừ, cô lao ra, che thân mình cho bạn giữa làn mảnh bom còn sót lại. Máu thấm ướt vai áo xanh, nhưng Lan vẫn gắng gượng dìu bạn về nơi an toàn.
Lan không qua khỏi sau đêm hôm ấy. Chiếc đèn bão cô cầm trên tay vẫn còn le lói ánh sáng yếu ớt giữa rừng sâu. Đồng đội nói rằng, ánh đèn ấy như ngọn lửa nhỏ, soi sáng con đường Trường Sơn thêm một lần nữa, bằng chính tuổi xuân của Lan.
Nhiều năm sau chiến tranh, con đường ấy đã trở nên bằng phẳng, xe cộ qua lại tấp nập. Nhưng với những người từng sống trong thời hoa lửa, họ không bao giờ quên hình ảnh cô gái thanh niên xung phong với chiếc đèn bão trong đêm mưa bom. Đó là biểu tượng của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, để đất nước có ngày hòa bình, để hôm nay chúng ta được sống trong yên ấm và tự do.



