Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN ĐÈN TRONG HANG ĐÁ VÀ SỨC MẠNH CỦA TRI THỨC

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng và khói bom, mà còn có những cuộc chiến âm thầm của tri thức. Câu chuyện về Giáo sư, Thiếu tướng Trần Đại Nghĩa – người anh hùng đã từ bỏ vinh hoa nơi đất Pháp để trở về rừng xanh chế tạo vũ khí – chính là một minh chứng hùng hồn cho tinh thần yêu nước hòa quyện cùng trí tuệ Việt Nam, để lại bài học sâu sắc cho thế hệ sinh viên hôm nay. Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, những năm tháng "hoa lửa" thường hiện lên với hình ảnh những chiến sĩ cầm súng

Gia Lai08/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1946, theo tiếng gọi của Bác Hồ, kỹ sư Phạm Quang Lễ khi ấy đang có một sự nghiệp lừng lẫy tại Pháp với mức lương hàng chục lượng vàng mỗi tháng. Thế nhưng, đứng trước vận mệnh của dân tộc, ông đã chọn từ bỏ tất cả để trở về quê hương. Hành trang ông mang theo không phải là tiền bạc hay vật chất xa hoa, mà là hơn một tấn tài liệu quý giá về vũ khí mà ông đã âm thầm thu thập suốt hơn một thập kỷ ở xứ người. Với ông, lòng yêu nước không chỉ là cảm xúc, mà là hành động dấn thân, là đem vốn liếng tri thức quý báu nhất của mình để phụng sự nhân dân.

Bước vào chiến khu thiếu thốn đủ bề, giữa lán trại sơ sài và những hang đá ẩm thấp, Giáo sư Trần Đại Nghĩa cùng các cộng sự đã thực hiện những điều tưởng chừng như không tưởng. Với những công cụ thô sơ, ông đã miệt mài nghiên cứu, tính toán để chế tạo nên súng Bazooka và súng không giật SKZ. Những quả đạn xuyên thủng xe tăng hiện đại của thực dân Pháp thời bấy giờ không chỉ được làm từ thép và thuốc nổ, mà còn được đúc bằng niềm tin và trí tuệ vô song của người Việt. "Thời hoa lửa" của ông chính là những đêm trắng bên bản vẽ, là những lần thử nghiệm vũ khí đầy nguy hiểm, nơi mà lằn ranh giữa sự sống và cái chết luôn cận kề, nhưng ý chí quyết thắng chưa bao giờ lung lay.

Câu chuyện về ông dạy cho chúng ta rằng, giá trị của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà ở những gì họ cống hến. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã đặt nền móng cho ngành khoa học quân sự nước nhà, nhắc nhở chúng ta rằng khoa học phải luôn đi đôi với vận mệnh dân tộc. Là một sinh viên đang ngồi trên giảng đường, nhất là khi đang theo đuổi những kiến thức về khoa học, tôi tự nhủ rằng mỗi trang sách mình lật mở, mỗi bài toán mình giải xong đều là một phần của hành trình tiếp nối ngọn lửa ấy.

Hòa bình hôm nay là món quà vô giá được đánh đổi bằng xương máu và trí tuệ của bao thế hệ cha ông. Nhìn lại hành trình của vị giáo sư tài hoa, tôi càng thêm trân trọng giá trị của tri thức và trách nhiệm của thế hệ trẻ. Chúng ta không sống trong mưa bom bão đạn, nhưng chúng ta đang ở trong cuộc chiến chống lại nghèo nàn và lạc hậu. Nguyện đem hết sức mình học tập và rèn luyện, để ngọn lửa tri thức ấy mãi mãi soi sáng con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã dày công vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN ĐÈN TRONG HANG ĐÁ VÀ SỨC MẠNH CỦA TRI THỨC | Câu chuyện thời hoa lửa