Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom tại Ngã ba Đồng Lộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua những khoảnh khắc bình dị giữa bom đạn, câu chuyện khắc họa tinh thần dũng cảm, tình đồng đội và sự hy sinh cao đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.

Thái Nguyên12/04/2026K21 - Kế toán 4, Khoa Kế toán (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió Lào thổi rát mặt, mang theo bụi đỏ phủ kín con đường đất nơi Ngã ba Đồng Lộc. Nơi đây, mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi và cả máu của những người con tuổi mười tám, đôi mươi.

Lan – một cô gái thanh niên xung phong – chưa tròn hai mươi tuổi. Mái tóc cô lúc nào cũng buộc gọn sau gáy, đôi bàn tay chai sạn vì cuốc đất, lấp đường. Người ta vẫn hay đùa rằng:
“Con gái thời chiến không cần đẹp, chỉ cần gan lì.”

Nhưng Lan vẫn giữ trong túi áo một chiếc lược nhỏ. Mỗi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cô lại ngồi bên miệng hầm, chải tóc dưới ánh đèn dầu leo lét. Không phải để làm đẹp, mà để nhớ rằng mình vẫn là con gái, vẫn có một tuổi trẻ bình thường như bao người.

Một buổi chiều, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời. Bom trút xuống như mưa. Đất đá tung lên, con đường vừa lấp xong lại bị cày nát.

“Chạy vào hầm!” – tiếng tiểu đội trưởng vang lên.

Nhưng Lan không chạy.

Cô nhìn con đường bị phá nát, rồi quay sang đồng đội:

“Nếu không lấp ngay, xe không qua được…”

Không ai bảo ai, tất cả cùng lao ra. Cuốc, xẻng, tay trần – họ lấp hố bom trong tiếng bom chưa dứt. Đó không còn là nhiệm vụ, mà là một cuộc chạy đua với thời gian… và cả cái chết.

Giữa lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên.

Mọi thứ như chững lại.

Khói bụi mù mịt. Tiếng gọi nhau đứt quãng.

“Lan… Lan ơi…”

Không có tiếng trả lời.

Khi khói tan, người ta chỉ còn thấy chiếc lược nhỏ nằm bên mép hố bom, vương chút đất đỏ.

Đêm hôm đó, con đường vẫn được thông. Những đoàn xe vẫn tiếp tục lăn bánh vào chiến trường. Không ai nhắc đến Lan nhiều. Nhưng mỗi lần đi qua đoạn đường ấy, đồng đội cô lại lặng đi một chút. Chiếc lược nhỏ được đặt lại bên gốc cây, như một dấu lặng của tuổi trẻ. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, người ta trở lại Ngã ba Đồng Lộc. Con đường giờ đã khác, xanh hơn, yên bình hơn. Nhưng nếu đứng thật lâu, lắng nghe thật kỹ, dường như vẫn có thể nghe thấy tiếng cuốc đất, tiếng gọi nhau giữa bom đạn, và cả tiếng cười trong trẻo của những cô gái năm xưa. Họ đã sống một thời “hoa lửa” – nơi cái đẹp nở ra giữa khói bom, nơi tuổi trẻ cháy lên rực rỡ nhất… rồi hóa thành ký ức bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn