CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Mẹ anh khóc. Người yêu anh khóc. Nhưng Hùng không khóc – anh chỉ mỉm cười, đôi mắt sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ của người biết mình đang làm điều đúng đắn. Anh hiểu rằng thế hệ của mình sinh ra là để sống trọn vẹn những năm tháng lịch sử này, dù có phải đánh đổi bằng tất cả.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biết bao thế hệ thanh niên Việt
Nam đã gác lại ước mơ, tình yêu và tuổi trẻ để lên đường chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Câu
chuyện về anh Nguyễn Văn Hùng – một đoàn viên thanh niên ưu tú của mảnh đất Bình
Định – là một trong muôn vàn hình ảnh đẹp đẽ, bi tráng của thế hệ "thời hoa lửa".Tốt
nghiệp Đại học năm 1972, thay vì chọn cuộc sống an nhàn, anh tình nguyện nhập ngũ,
mang theo trái tim nhiệt huyết và khí thế của tuổi hai mươi. Những tháng ngày ở chiến
trường đã rèn luyện anh trở thành người cán bộ Đoàn kiên trung, luôn đặt lợi ích của tập
thể lên trên hết. Câu chuyện của anh là minh chứng sống động cho tinh thần xung kích,
tình nguyện và cống hiến không ngừng nghỉ của tuổi trẻ Việt Nam – ngọn lửa ấy đến hôm
nay vẫn còn cháy mãi trong lòng những thế hệ tiếp nối.
Năm 1972, cả đất nước rừng rực khí thế đánh Mỹ. Tại ngôi trường Đại học nhỏ bé giữa
lòng thành phố Quy Nhơn, chàng sinh viên Nguyễn Văn Hùng vừa nhận tờ giấy tốt nghiệp đã
vội gấp lại, đặt nhẹ lên bàn thờ Tổ quốc cùng lá đơn tình nguyện viết bằng máu tay: "Con xin
được lên đường!"
Mẹ anh khóc. Người yêu anh khóc. Nhưng Hùng không khóc – anh chỉ mỉm cười, đôi
mắt sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ của người biết mình đang làm điều đúng đắn. Anh hiểu rằng
thế hệ của mình sinh ra là để sống trọn vẹn những năm tháng lịch sử này, dù có phải đánh đổi
bằng tất cả.



