CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGỌN LỬA KHÔNG TẮT

Tôi được gặp ông nhân dịp Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phước Lý tổ chức thăm ông nhân dịp kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 – 30/4/2026). Ánh nắng chói chang len lỏi vào từng khung cửa của những ngày thời tiết oi bức, nơi người thương binh già – ông Ngô Việt Hùng – đang lặng lẽ ngồi trước hiên, đôi mắt xa xăm như vẫn còn dõi theo những năm tháng đã qua.
Ông sinh năm 1943, trong một gia đình mà chiến tranh dường như đã trở thành một phần máu thịt. Năm người thân của ông đã ngã xuống vì Tổ quốc. Mẹ và chị của ông được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Những mất mát ấy không chỉ là nỗi đau, mà còn là ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng người thanh niên năm ấy.
Năm 1957, khi mới 15 tuổi, ông đã bước vào con đường cách mạng. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang vô tư với mái trường, ông đã chọn dấn thân vào hiểm nguy. Những ngày hoạt động trong Ban ám sát của đội Kiến Thiết tại Sài Gòn là chuỗi ngày sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nhưng trong ánh mắt ông khi kể lại, không có sự sợ hãi, chỉ có sự bình thản của một người đã đi qua tất cả.
Cuối năm 1959, đầu năm 1960, ông tham gia bộ đội tại chiến khu Rừng Sác – nơi rừng ngập mặn hoang vu nhưng lại là pháo đài kiên cường của cách mạng. Những bước chân hành quân trong bùn lầy, những đêm thức trắng giữa tiếng bom rơi… tất cả đã tôi luyện nên một người lính gan góc. Sau đó, ông được điều về Đoàn 962, tiếp tục chiến đấu trên những tuyến lửa ác liệt.
Chiến tranh không chỉ là những trận đánh, mà còn là những mất mát không gì bù đắp. Năm 1969, ông bị địch bắt và giam cầm tại nhà tù Phú Quốc. Những năm tháng trong lao tù là thử thách khắc nghiệt nhất nhưng không thể khuất phục ý chí của người chiến sĩ. Ông nói, có những lúc tưởng như không thể sống nổi, nhưng chính hình ảnh quê hương, gia đình, và những người đã hy sinh đã giúp ông đứng vững.
Năm 1973, ông được trao trả tự do. Sau khi trở về ông tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến. Và rồi, mùa xuân năm 1975 đến – đất nước hoàn toàn giải phóng. Hòa bình lập lại, ông không chọn nghỉ ngơi, mà tiếp tục phục vụ trong công tác mới. Ông được bổ nhiệm làm Trưởng ban kế toán tài vụ tỉnh Long An, rồi sau đó trở về địa phương, đảm nhiệm vai trò Chủ tịch Hội Cựu chiến binh.
Những năm tháng “hoa lửa” đã lùi xa, nhưng trong ông, ký ức vẫn còn nguyên vẹn. Đó là ký ức của một thời tuổi trẻ rực cháy – nơi con người ta sống hết mình cho lý tưởng, sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do.
Tôi rời nhà ông nhưng trong lòng vẫn còn vương lại một cảm xúc khó tả. Những con người như ông – những người đã đi qua chiến tranh – chính là minh chứng sống động cho một thời kỳ lịch sử không thể nào quên. “Thời hoa lửa” – đó không chỉ là những năm tháng đau thương, mà còn là thời kỳ đẹp nhất của lòng yêu nước. Và ngọn lửa ấy, qua những con người như ông Ngô Việt Hùng, vẫn đang âm thầm cháy mãi trong lòng thế hệ hôm nay.



