Câu chuyện thời hoa lửa Ngọn lửa thầm lặng – Liệt sĩ Đặng Thành Tuấn, người con Hoài Ân
Đặng Thành Tuấn, chàng trai quê Ân Đức, Hoài Ân (Bình Định), tập kết ra Bắc năm 1955, nhập ngũ năm 1965. Anh hy sinh anh dũng tháng 8/1966 trên đường Hồ Chí Minh khi tuổi còn rất trẻ. Gia đình chờ đợi gần 50 năm trong nỗi đau và nghi ngờ, đến năm 2021 mới nhận được bằng “Tổ quốc ghi công”. Sự hy sinh vô danh ấy vẫn cháy bỏng, nhắc nhở thế hệ trẻ về lòng trung kiên thầm lặng.
Sinh ra trong gia đình nông dân nghèo Bình Định, Đặng Thành Tuấn mang trong tim ngọn lửa cách mạng từ thuở thiếu niên. Năm 1955, anh theo phong trào tập kết ra Bắc, mang theo khát khao giải phóng miền Nam. Năm 1965, anh lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trung đoàn 724 pháo binh. Trên đường Hồ Chí Minh ác liệt, giữa bom đạn và gian khổ, anh chiến đấu không mệt mỏi. Tháng 8/1966, anh ngã xuống anh dũng khi tuổi đời còn trẻ. Tin dữ không về, gia đình mòn mỏi chờ đợi gần nửa thế kỷ. Có lúc còn bị lời xì xào nghi ngờ “đi theo địch”. Mãi đến năm 2021, qua hành trình tìm kiếm của các cựu binh và tài liệu lưu trữ Mỹ, tên anh mới được xác nhận. Bằng “Tổ quốc ghi công” trao cho gia đình như ngọn lửa ấm áp sau bao năm giá lạnh. Không huy hiệu rực rỡ, không mộ phần trang nghiêm ngay từ đầu, chỉ có sự hy sinh lặng lẽ vì dân tộc. Câu chuyện anh Tuấn nhắc nhở mỗi đoàn viên Trường Đại học Quy Nhơn: hãy sống có trách nhiệm, cống hiến thầm lặng như cha anh, để hòa bình hôm nay không uổng phí máu xương.



