Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA– NGỌN LỬA TỪ NHỮNG ĐIỀU GIẢN DỊ

Cuộc đời của Nguyễn Thị Suốt không phải là những trang sử dày đặc chiến công lẫy lừng, cũng không gắn với những trận đánh vang dội đi vào sách giáo khoa. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm nên một bản anh hùng ca thầm lặng, sâu lắng và bền bỉ theo thời gian. Bởi lẽ, sức mạnh của một dân tộc không chỉ được tạo nên từ những chiến thắng nơi chiến trường, mà còn được nuôi dưỡng từ những con người bình thường, từ ý chí kiên cường và lòng yêu nước chân thành.

Gia Lai09/05/2026LIÊN CHI ĐOÀN KHOA TÀI CHÍNH - NGÂN HÀNG & QUẢN TRỊ KINH DOANH (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc đời của Nguyễn Thị Suốt không phải là những trang sử dày đặc chiến công lẫy lừng, cũng không gắn với những trận đánh vang dội đi vào sách giáo khoa. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm nên một bản anh hùng ca thầm lặng, sâu lắng và bền bỉ theo thời gian. Bởi lẽ, sức mạnh của một dân tộc không chỉ được tạo nên từ những chiến thắng nơi chiến trường, mà còn được nuôi dưỡng từ những con người bình thường, từ ý chí kiên cường và lòng yêu nước chân thành.

Người ta nhớ đến Mẹ không phải chỉ vì công việc chèo đò, mà bởi ở đó hội tụ cả một tinh thần bất khuất. Giữa bom rơi đạn nổ, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, Mẹ vẫn vững vàng tay chèo, đưa từng chuyến đò qua sông. Hình ảnh ấy tuy nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao – như một nhịp cầu nối liền hậu phương với tiền tuyến, nối liền niềm tin với hy vọng.

Theo dòng thời gian, hình ảnh của Nguyễn Thị Suốt không chỉ dừng lại ở ký ức của những người đã từng chứng kiến, mà còn đi vào thơ ca, nghệ thuật. Tiêu biểu là những vần thơ của Tố Hữu, nơi Mẹ được khắc họa với tất cả sự giản dị mà thiêng liêng. Qua đó, Mẹ không còn là một con người cụ thể, mà trở thành biểu tượng – biểu tượng của lòng dũng cảm, của sự hy sinh và của vẻ đẹp bình dị mà cao quý của người phụ nữ Việt Nam.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, dòng sông Nhật Lệ không còn vang lên tiếng bom đạn, cuộc sống trở lại yên bình như vốn có. Nhưng câu chuyện về Nguyễn Thị Suốt vẫn còn nguyên giá trị. Đó không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở cho hiện tại và tương lai. Nó nhắc chúng ta rằng: những điều vĩ đại không nhất thiết phải bắt đầu từ những hành động lớn lao. Đôi khi, chỉ cần một việc làm nhỏ bé nhưng xuất phát từ trái tim chân thành – như một chuyến đò, một mái chèo, một sự giúp đỡ âm thầm – cũng có thể góp phần làm nên lịch sử. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, khi không còn phải đối diện với chiến tranh, trách nhiệm không còn nằm ở việc cầm súng ra trận, mà nằm ở cách sống, cách cống hiến. Sống có lý tưởng, biết yêu thương, biết sẻ chia và không ngừng nỗ lực chính là cách để tiếp nối ngọn lửa mà những người đi trước đã thắp lên. Mỗi hành động tốt, mỗi đóng góp dù nhỏ bé đều là một cách để giữ gìn và lan tỏa những giá trị cao đẹp của dân tộc.

Ngọn lửa mà Nguyễn Thị Suốt để lại không phải là ngọn lửa của chiến tranh, mà là ngọn lửa của niềm tin và ý chí. Ngọn lửa ấy không bùng cháy dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ, lan tỏa từ thế hệ này sang thế hệ khác, trở thành nguồn động lực vô hình giúp con người vượt qua khó khăn và hướng đến những điều tốt đẹp hơn.

Dòng sông năm xưa vẫn lặng lẽ trôi, mang theo bao ký ức của một thời hoa lửa. Nước có thể chảy đi, thời gian có thể trôi qua, nhưng những giá trị mà Mẹ để lại thì vẫn còn mãi. Và trong tiếng sóng vỗ nhẹ bên bờ, người ta dường như vẫn nghe thấy âm vang của những nhịp chèo năm ấy – nhịp chèo không chỉ đưa người qua sông, mà còn đưa cả một dân tộc đi qua những tháng ngày gian khó để đến với hòa bình hôm nay.

Hình ảnh người mẹ chèo đò năm xưa vì thế sẽ không bao giờ phai nhạt. Đó là biểu tượng của một vẻ đẹp bình dị mà vĩnh cửu – vẻ đẹp của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của một trái tim luôn hướng về Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn