CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGƯỜI ANH HÙNG CẢM TỬ (NGÔ MÂY)
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA NGƯỜI ANH HÙNG CẢM TỬ (NGÔ MÂY)
Anh hùng Ngô Mây (1924 – 1947), người con của quê hương Phù Cát, Bình Định, là biểu tượng rực rỡ của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Với lòng yêu nước nồng nàn, anh đã ôm bom cảm tử lao vào xe tăng địch, dùng thân mình làm lá chắn bảo vệ độc lập dân tộc. Sự hy sinh của anh là bản hùng ca bất tử, khơi dậy ngọn lửa cách mạng cho bao thế hệ thanh niên Việt Nam.
Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của dân tộc, có những cái tên đã trở thành huyền thoại, tạc vào dáng đứng của non sông. Một trong số đó là Anh hùng liệt sĩ Ngô Mây – người chiến sĩ cảm tử quân đã viết nên trang sử vàng chói lọi bằng chính máu xương của mình. Sinh ra và lớn lên tại xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định, anh sớm giác ngộ cách mạng và tham gia vào Đội du kích địa phương từ những ngày đầu toàn quốc kháng chiến. Giữa những năm tháng "thời hoa lửa" ấy, Ngô Mây chính là hiện thân cho ý chí kiên cường, bất khuất của người dân đất Võ trời Văn.
Trận đánh lịch sử tại Rộc Dứa (Gia Lai) năm 1947 đã đưa tên tuổi anh trở thành bất tử. Trong bối cảnh quân ta còn thiếu thốn vũ khí, đối mặt với hỏa lực mạnh mẽ và xe tăng của thực dân Pháp, Ngô Mây đã xung phong nhận nhiệm vụ cảm tử. Hình ảnh người chiến sĩ trẻ tuổi, ánh mắt rực lửa quyết tâm, ôm chặt quả bom chờ đợi thời cơ đã trở thành biểu tượng thiêng liêng. Khi xe tăng địch lù lù tiến tới, anh đã không ngần ngại lao thẳng vào gầm xe, một tiếng nổ vang trời đã phá tan phương tiện chiến tranh hiện đại của địch, đồng thời đánh dấu sự hy sinh anh dũng của người anh hùng trẻ tuổi. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất xanh, nhưng hành động ấy đã mở đường cho đồng đội xông lên giành thắng lợi, gieo rắc sự khiếp sợ cho quân thù.
Hơn bảy thập kỷ đã trôi qua, tấm gương của Anh hùng Ngô Mây vẫn luôn là ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay. Sự hy sinh của anh không chỉ là một chiến công quân sự, mà còn là minh chứng hùng hồn cho khát vọng hòa bình và độc lập dân tộc. Đối với sinh viên trường Đại học Quy Nhơn, được học tập trên mảnh đất Bình Định anh hùng, chúng em càng thêm trân trọng giá trị của cuộc sống yên bình hiện tại. Tinh thần Ngô Mây nhắc nhở chúng em rằng: mỗi người trẻ cần phải sống có lý tưởng, sẵn sàng cống hiến trí tuệ và sức trẻ để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Ngọn lửa của "thời hoa lửa" năm xưa vẫn sẽ mãi cháy rực trong tim, thôi thúc chúng em vững bước trên con đường rèn đức, luyện tài, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các bậc tiền nhân.



